Một hàng dài người xếp hàng ở quầy thu ngân chờ tính tiền.
Tô Kiều đứng sát vào Tần Hiển, tay bị anh một mực nắm lấy.
Phía trước còn mấy người nữa, Tô Kiều cảm thấy nhàm chán, đưa mắt nhìn bốn phía xung quanh.
Trước quầy thu ngân, đặt một giá bao cao su, như sợ người ta không nhìn thấy, ông chủ còn đặc biệt để một cách bắt mắt nhất.
Tô Kiều nhìn chằm chằm một hồi, quay đầu lại, nhìn Tần Hiển.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Hiển cũng nhìn cô, ánh mắt sâu sắc.
Tô Kiều hỏi: "Cái này… của nhãn hàng nào tốt?"
Tần Hiển: "Không biết nữa." Anh cũng chưa từng dùng qua.
Tô Kiều sửng sốt một chút, không khỏi mở to hai mắt: "Anh không phải đàn ông à..."
Đàn ông sao lại không biết cái này?
Lời Tô Kiều như động vào cái vảy ngược của ai đó, Tần Hiển cực kì không vui, liếc nhìn cô nói: "Tô Kiều, em đề cập với anh cái này là có ý gì? Muốn kể tội hả?"
Tô Kiều: "…"
Cô suýt chút nữa quên, Tần Hiển đợi cô 8 năm, những năm này sống không khác gì thiền sư, đoán chừng không dùng đến cái này.
Cô lập tức có chút áy náy, nhìn Tần Hiển, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi…"
Tần Hiển dò xét cô một chút, ngược lại mười phần rộng lượng nói: "Không sao." Nhưng mà 1s sau lại bổ sung một câu, "Thời gian còn dài, về sau anh sẽ chậm rãi đòi lại."
Tô Kiều: "…"
Tần Hiển với tay qua đầu Tô Kiều, quả quyết từ trên kệ cầm xuống 2 hộp, ném vào xe đẩy.
Tô Kiều nhìn vào xe đẩy xem xét. Hai hộp Okamoto màu đỏ.
Thanh toán xong, hai người đi ra khỏi siêu thị.
Tần Hiển một tay xách túi đồ, một tay nắm tay Tô Kiều.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tô Kiều thấy anh xách quá nhiều, muốn xách đỡ anh, kết quả bị Tần Hiển lườm một cái, kèm theo khiển trách: "Gấp cái gì chứ."
Tô Kiều sửng sốt một chút, một giây sau, nội tâm đã bị sự ôn nhu của anh làm tan chảy.
Cô không nhịn được kéo tay Tần Hiển, ngửa đầu lên nhìn anh cười vui vẻ.
Tần Hiển ấn thang máy, cúi đầu xuống liền thấy Tô Kiều nhìn anh cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết nhìn có biết bao xinh đẹp thanh thuần.
Anh nhìn cô chằm chằm: "Lại sao nữa?"
Tô Kiều lắc đầu, ôm chặt cánh tay anh, dụi đầu nũng nịu, "Tần Hiển thật tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!