Chương 22: (Vô Đề)

Ngày thi Đại học càng gần, Lưu Mai mang mấy con gà trong nhà tới, làm sạch sẽ rồi cho hết vào tủ lạnh nhà Tô Kiều. Sau đó đều mỗi ngày hầm một con gà để Tô Kiều mang đến cho Tô Dương.

Lớp Tô Dương ở ngay cạnh lớp Tần Hiển. Mỗi lần đi ngang qua, cô lại vô thức tìm một bóng người quen thuộc. Có lẽ là tâm linh tương thông, Tần Hiển đang làm bài thi lại bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cách một khung cửa, bốn mắt chạm nhau, Tô Kiều cong mắt cười với Tần Hiển.

Tần Hiển cũng cười đáp lại, cũng không quên làm khẩu hình: "Chờ tôi."

Tô Kiều gật đầu, nâng hộp giữ nhiệt lên, ngón tay chỉ về phía trước. Tần Hiển hiểu ý, chắc hẳn là mang đến cho Tô Dương.

Tô Kiều lắc lắc hộp giữ nhiệt rồi đi trước. Đến tận khi bóng dáng Tô Kiều đã biến mất hoàn toàn qua khung cửa sổ, Tần Hiển mới thu hồi ánh mắt tiếp tục làm bài, khóe môi vẫn lơ đãng cong lên ý cười.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lâm Na cũng đang làm bài, trông thấy Tô Kiều cách cửa sổ còn cố tình mắt đi mày lại với Tần Hiển thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ thiếu điều bẻ gãy luôn cây bút đang cầm trong tay.

Còn chưa tới mười ngày nữa là kì thi Đại học sẽ diễn ra, thầy cô giáo cũng không giảng thêm kiến thức mới, chỉ tập trung ôn tập cho học sinh, nếu còn vấn đề nào chưa hiểu sẽ giải đáp trực tiếp.

Tô Dương đang trao đổi về bài tập với thầy giáo, đợi thầy giải thích xong rời đi thì có người ở phía sau đá đá chân ghế cậu.

Cậu quay đầu, nam sinh kia cười ẩn ý, "Chị cậu tới kìa."

Tô Dương từng cùng mấy nam sinh trong lớp tới bar Đinh Lan uống rượu, gặp được Tô Kiều đang tiếp khách. Có người từng gặp qua Tô Kiều liền hỏi: "Này, Tô Dương, kia chẳng phải chị cậu sao?"

Tất cả mọi người cùng ồ lên, có người còn true đùa: "Tô Dương, mau gọi chị cậu tới đây tiếp rượu."

Cả đám cười vang, lúc ấy Tô Dương chỉ hận không thể tìm được cái lỗ nào mà chui vào. Từ đó về sau, cậu cũng không cho phép Tô Kiều đến trường tìm mình nữa. Mấy lần vô tình gặp trên đường, cậu cũng cố ý đi đường vòng làm bộ không quen biết. Cậu cảm thấy mất mặt vô cùng.

Cậu liếc mắt nhìn ra phía cửa sổ, Tô Kiều đang đứng dựa bên hành lang, mắt lại nhìn về hành lang bên kia chứ không thèm nhìn cậu. Cậu nắm chặt bút, lặng lẽ cắn chặt răng.

Tô Kiều chờ bên ngoài một lát đã nghe tiếng chuông tan học, một số học sinh cũng lục tục ra ngoài. Mấy nam sinh ra từ cửa sau huýt sáo về phía cô chọc ghẹo.

Tô Kiều không khỏi nhíu mày, nhìn bọn họ chỉ cảm thấy buồn nôn. Đều là đồng lứa, vậy là có người ưu tú, còn có kẻ chỉ là rác rưởi.

Cô nhìn qua cửa sổ, rốt cuộc cũng thấy Tô Dương đặt bút xuống, đứng lên toan ra ngoài.

"Tô Dương à, chị cậu chờ cậu lâu thế rồi sao vẫn chưa chịu ra?" Mấy nam sinh vừa cười đùa, vừa làm vẻ ưỡn ẹo không xương, ngã trái ngã phải.

Tô Dương xiết chặt tay, đi về phía Tô Kiều.

Tô Kiều còn chưa kịp nói gì đã bị lời của Tô Dương chặn miệng: "Chị có biết là tôi sắp thi rồi không? Đừng tới làm phiền tôi nữa có được không? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi là chị đừng đến trường tìm tôi nữa!"

Tô Kiều thoáng sững sờ.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc

- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu cố ép giọng xuống thật thấp, Tô Kiều có thể thấy được sự phẫn nộ xen lẫn xấu hổ từ trong đôi mắt cậu.

"Ngại quá, chắc cậu hiểu lầm, cô ấy đến tìm tôi." Một giọng trầm thấp đột nhiên vang lên.

Thanh âm quen thuộc làm cả hành lang nháo nhào người cùng nhìn tới. Tần Hiển mặc áo sơ mi trắng, quần đồng phục màu xanh, hai tay xỏ túi quần, từ trong đám đông đi tới.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, ai mà không biết bản tính lạnh lùng của Tần Hiển, vậy mà hôm nay còn nói giúp người khác, còn là con gái nữa.

Tần Hiền trực tiếp đi về phía Tô Kiều, nắm lấy tay cô, sau đó lấy hộp giữ nhiệt từ tay còn lại đưa cho Tô Dương. Anh nhìn Tô Dương chằm chằm, khí thế lấn át, "Cầm lấy."

Ánh mắt Tần Hiển lạnh ngắt, khí tức toản ra xung quanh làm Tô Dương không hiểu sao lại thấy sợ hãi, vô thức đưa tay ra đón lấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!