Tô Kiều vừa dứt lời, cửa phòng liền bị mở ra.
Cô ngẩng đầu là Tần Hiển.
Tần Hiển cũng nhìn Tô Kiều.
Anh cao hơn cô một cái đầu, mắt buông thõng, rất có dáng vẻ bề trên nhìn xuống. Khí thế ban nãy của Tô Kiều vì tư thế này mà yếu đi phân nửa, mà nói cho cùng, hiện tại cô vốn đuối lý so với người ta.
Tần Hiển bỗng xông vào, giờ phút này Tô Kiều lại không biết phải nói gì.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đang nghĩ ngợi, ai ngờ Tần Hiển mở miệng trước, "Đụng trúng chỗ nào rồi?"
Tô Kiều sững sờ, nhất thời không kịp phản ứng.
"Không phải vừa rồi còn ở ngoài cửa hung hăng mắng tôi sao, giờ thì câm như thóc, đụng vào chỗ nào rồi?"
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tô Kiều hoàn hồn, nhớ tới Tần Hiển vừa rồi đóng cửa, phịch một tiếng, dọa cô giật bắn mình.
Cô nhìn anh: "Đụng vào mũi."
Tần Hiển nhìn cô một chút, đưa tay bóp chóp mũi cô.
Tô Kiều giật mình, "Cậu làm gì vậy?"
Tần Hiển lạnh giọng: "Hoàn hảo, không có bị đụng hỏng đầu."
Tô Kiều: "…"
Anh nhéo nhéo mũi cô, cuối cùng chuyển thành vuốt ve rất đỗi dịu dàng.
Ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt dọc sống mũi cô một cách tự nhiên cũng rất ôn nhu, giống như cử chỉ ân ái của những cặp tình nhân, có bao nhiêu cưng chiều và ngọt ngào. Nội tâm Tô Kiều vì sự động chạm thân mật này khẽ nhói một cái.
Cô nhìn Tần Hiển chăm chú, như muốn nói điều gì, nhưng lại không biết phải nói sao.
Tần Hiền nhìn Tô Kiều một lúc, bình tĩnh nói: "Đi mua đồ ăn thôi, trưa đã không ăn rồi."
Tô Kiều: "…"
Một giây sau, Tần Hiển nắm chặt tay Tô Kiều, kéo cô đi xuống lầu dưới.
Trên đường đến siêu thị, Tần Hiển một mực nắm chặt tay cô, một phút cũng không buông lỏng.
"Tần Hiển…" Tô Kiều cảm thấy không đúng lắm, muốn nói gì đó, Tần Hiển đánh gãy lời cô, "Em nếu muốn nói tối qua gì mà uống mất lý trí làm bừa gì đó, vậy thì đừng nói nữa."
Tô Kiều sững sờ, nghiêng đầu nhìn Tần Hiển.
Tần Hiển không nhìn cô, đôi mắt nhìn thẳng phía trước, ngữ điệu lạnh lùng, "Em hoặc là ngay từ đầu không trêu chọc đến tôi, nếu đã đến thì em muốn tôi buông tay… tôi nói thẳng luôn: không thể."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!