Tô Kiều lên lầu, đóng cửa lại, một thế giới an tĩnh.
Cô đứng dựa lưng vào cửa hồi lâu, đột nhiên cảm thấy đau đầu.
Đoán chừng vừa nãy ra ngoài, gió lạnh, nên bị cảm.
Cô xoa xoa huyệt thái dương, đi về phía phòng tắm. Bồn tắm rất lớn, phát ra ánh sáng sạch sẽ.
Tô Kiều xả nước, nước nóng mờ mịt bốc lên, làm ẩm cả căn phòng. Chỗ Tô Kiều ở chỉ có thể tắm bằng vòi hoa sen, chứ chưa được thoải mái ngâm bồn thế này.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc
- Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland. com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô đưa tay thử nhiệt độ nước, độ ấm vừa đủ bao bọc lấy bàn tay cô. Tô Kiều cảm thấy cực kì thoải mái, vừa cởi quần áo, chuẩn bị ngồi xuống bồn nước. Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Vừa rồi đi vào cô có khóa cửa trong.
Tô Kiều lười biếng mặc lại quần áo, đi ra ngoài. Có thể gõ cửa phòng cô ngoại trừ Tần Hiển cũng không có người khác, nhưng cô vẫn đứng sau cánh cửa hỏi: "Ai?"
"Tôi."
Tô Kiều mở cửa, Tần Hiển đứng bên ngoài.
"Sao cậu lại lên đây?" Tô Kiều quay người vào phòng, đến tủ đầu giường, khom người cầm hộp thuốc.
Cô đi đến bên bàn sách, dựa người vào mép bàn, rút ra một điều thuốc, ngậm trong miệng, bắt đầu châm lửa.
Hít nhẹ một hơi, thong dong cầm điếu thuốc trên tay, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tần Hiển.
Tần Hiển nhìn xuống, chỉ thấy một đôi chân dài miên man, trắng nõn, thon dài. Tô Kiều không mang dép, chân trần đứng trên nền đất, đó là một đôi bàn chân rất đẹp, rất tinh tế.
Tần Hiển bất động thanh sắc, quay đầu đóng cửa lại.
Tô Kiều thấy anh đóng cửa, không khỏi hạ lông mày. Thấy anh quay người hướng phía mình đi tới, cô nói đùa: "Tôi muốn đi tắm, cậu ở đây đơi tôi không được hay lắm đâu."
Tần Hiển bước chân ngừng lại, vô ý nhìn vào nhà tắm, bên trong tiếng nước chảy đều đều. Tô Kiều giải thích: "Tôi đang định đi tắm."
Tần Hiển nhìn Tô Kiều một cái. Trong phòng đèn rất sáng, da mặt cô có chút đỏ.
Tần Hiển nhớ Tô Kiều mới nãy có uống mấy chén rượu, anh cau mày, đi về phía cô, đặt bàn tay lên trán cô, "Mặt cô đỏ như vậy, có phải trong người không thoải mái?"
Khoảnh khắc bàn tay ấm áp kia đặt xuống, thân thể Tô Kiều có chút cứng nhắc.
"Hơi nóng." Sắc mặt Tần Hiển ngưng trọng, cúi đầu lấy điếu thuốc trên tay Tô Kiều vứt đi, "Đừng hút nữa, cô đợi một lát, tôi xuống dưới tìm thuốc."
Nói xong, liền quay người, vội vã bước ra.
Tô Kiều đứng nguyên ở vị trí cũ, nhìn bóng lưng lo lắng của Tần Hiển rời đi. Đáy lòng bỗng dâng lên một mảng ấm áp, một cảm xúc lâng lâng không nói lên lời cứ thế lớn dần lên, vừa mới đó thôi tất cả mệt mỏi, phiền muộn trong lòng đều tan biến thành mây khói.
Cô cúi đầu, nhìn ngón tay bị Tần Hiển giật lấy điếu thuốc quẳng đi, khẽ mỉm cười.
Tần Hiển xuống dưới lấy thuốc, dưới ngăn bàn bàn trà, có hộp thuốc, bên trong đầy đủ tất tần tật các loại thuốc cảm mạo, đau bụng, đau dạ dày, ruột thừa,…
Thuốc cảm có rất nhiều loại, Tần Hiển cắm đầu tìm nửa ngày, cầm lên hai vỉ thuốc đau đầu và cảm cúm, cùng một gói thuốc bột.
Vương Húc hỏi: "Sao thế?"
"Tô Kiều có chút không thoải mái." Tần Hiển vừa nói vừa đi vào trong bếp pha thuốc lại rót thêm một ly nước ấm.
Lâm Na nhìn chằm chằm bóng lưng Tân Hiển, cắn cắn môi hướng trên lầu, oán hận nói: "Vừa rồi không phải còn rất khỏe sao, đùng một cái nói ốm là ốm liền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!