Chương 73: PN - VỀ "KẺ HẸP HÒI" (1)

Hai bàn tay Hạ Tri Thu không còn thô ráp nữa.

Những vết chai đã mờ dần, đầu ngón tay mượt mà căng bóng.

Mấy năm nay ngoài đóng phim cậu chẳng làm gì khác, thỉnh thoảng rảnh rỗi sẽ nấu cơm, còn rửa chén đều do Lý Úc Trạch giao cho máy rửa làm.

Hai cái chén cũng thả vô máy.

Đến cả cái muỗng cũng muốn ném vào.

Dưỡng mãi, da tay dĩ nhiên cũng mềm mại trở lại.

Khi hai người cùng được nghỉ, họ sẽ cùng làm việc nhà.

Hạ Tri Thu phụ trách việc chính, còn Lý Úc Trạch đảm nhận phụ giúp.

Nhưng hắn làm gì cũng đổ bể, bằng chứng hãy còn đang nằm chình ình trong nhà bếp.

Hạ Tri Thu nhờ lau bàn, hắn lau đi lau lại rồi lau cả bình hướng dương xuống đất.

Đôi khi Lý Úc Trạch tự hỏi có phải kỹ năng sống của mình có vấn đề không? Hắn làm thinh giây lát rồi nói: "Hôm nay anh nấu cơm."

"Hả?" Hạ Tri Thu vừa đem một bình mới đầy nước tới, mới nghe dứt câu đã suýt ném luôn xuống đất: "Hay, hay là thôi đi."

Lý Úc Trạch tủi thân: "Ý em là anh nấu ăn không được?"

Hạ Tri Thu vội nói: "Đương nhiên không phải."

Lý Úc Trạch đã nấu hai lần, thành phẩm cũng không phải là khó ăn.

Mà chính xác là không thể ăn.

Không phân biệt được muối và đường, dùng chảo chống dính nấu cũng thành đen thui. Mà kia chỉ là chuyện nhỏ, lần trước tí nữa là cháy luôn nhà bếp, nếu Hạ Tri Thu không đứng bên cạnh quan sát, chỉ e số phận phòng bếp cũng đi theo phòng ngủ phụ

- dọn đi sửa lại lần nữa.

Để xua tan chấp niệm nấu ăn của đối phương, Hạ Tri Thu nhặt hoa hướng dương từ trên mặt đất lên rồi nói: "Em chưa đói bụng, anh pha cho em chút cà phê được không?"

Lý Úc Trạch hãy còn hoài nghi nhân sinh, nhưng vừa nghe thế thì hai mắt sáng lên, nhướng mày hỏi: "Em thấy cà phê anh pha ngon đúng không?"

Hạ Tri Thu mỉm cười hôn hắn, khen ngợi: "Không phải ngon mà là cực kỳ ngon!"

Lý Úc Trạch đắc ý: "Vậy em chờ chút, anh đi pha liền."

Hai người vẫn chưa xem xong bộ phim tình cảm gia đình hơn tám mươi tập. Xem đứt quãng hết mấy tháng mà chỉ được một nửa. Hạ Tri Thu vừa chờ cà phê vừa vặn to âm thanh TV đến phòng bếp, nếu Lý Úc Trạch muốn xem, hắn sẽ đứng trước quầy bar, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể thấy. Truyện Lịch Sử

Cho đến nay Hạ Tri Thu vẫn không học cách pha cà phê từ Lý Úc Trạch. Suy cho cùng, đó chính là "trù nghệ" duy nhất hắn có thể trổ tài. Cậu giữ lại hạng mục này cho đối phương, để khi cao hứng hắn có thể xuống bếp phô diễn tài năng, không đến mức không có "kỹ năng" nào để thực hiện.

Từ khi hai người lánh xa ánh hào quang diễn viên, cuộc sống không có quá nhiều thăng trầm, mỗi ngày đều xoay quanh trà gạo dầu muối và một số công việc nhà.

Sự nghiệp của Hạ Tri Thu đã phát triển ổn định. Không như Lý Úc Trạch chỉ nhận phim điện ảnh, con đường của cậu có phần giống Cao Khuê, kiêm cả mảng điện ảnh và truyền hình, chỉ cần kịch bản hay thì sẽ cân nhắc. Khoảng thời gian trước cậu còn trải nghiệm cả mảng kịch nói, học hỏi được kha khá.

Sau khi kết hôn, cả hai hiếm khi xuất hiện trước truyền thông.

Lý Úc Trạch lại càng ở ẩn, ngoài đóng phim và làm đại sứ thương hiệu thì gần như không đảm nhận công việc khác.

Nhưng cánh báo chí quá rảnh rỗi, hồi trước chạy theo đăng tin một bận, bây giờ nhiệt độ lắng xuống thì bắt đầu đem cả hai lên bàn cân so sánh, nào là địa vị, nào là nhan sắc. Mà vốn dĩ họ cũng chẳng có gì để so, cho nên quanh qua quẩn lại cũng là mấy chủ đề xứng hay không xứng. Nói nôm na dễ hiểu là báo chí sợ thiên hạ không loạn, sợ cuộc sống vợ chồng người ta quá hài hòa, không có chuyện để bọn họ giật tít.

Trước kia Hạ Tri Thu chẳng mấy quan tâm mấy tin này, nhưng dạo gần đây lại đọc khá nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!