Tuần trước Hạ Tri Thu nhận được một kịch bản do đích thân đạo diễn Trần đưa qua.
Ông có ý mời cậu đóng vai khách mời bạch nguyệt quang của nam chính trong phần hai "Thanh sam lục".
Vì là phần hai nên chủ đề phim vẫn giống như ban đầu.
Tuy nhiên, do phần đầu bị cắt xén quá mức khiến nhiều fan không chấp nhận được. Mấy năm nay điều kiện được nới lỏng, mức độ ngày càng táo bạo, không ít kịch bản "mập mờ" che che giấu giấu cũng bắt đầu mon men lên màn ảnh TV.
Vì vai diễn này, đạo diễn Trần đã đích thân đến công ty để thương lượng cùng Hạ Tri Thu. Qua mấy năm phát triển, Hạ Tri Thu bây giờ sớm đã khác xưa, đạo diễn Trần muốn nhờ cậu hỗ trợ đương nhiên nên chân thành hơn chút.
Dẫu biết dù mình không làm vậy cậu vẫn sẵn lòng đáp ứng, nhưng kịch bản lần này có một cảnh khá đặc biệt cần hỏi ý kiến Hạ Tri Thu xem cậu đồng ý giữ nguyên hay không.
"Cảnh... hôn?" Hạ Tri Thu ngồi cùng đạo diễn Trần trong phòng khách công ty, tay cầm kịch bản, nói: "Hiện tại chủ đề này cũng có thể diễn cảnh hôn sao?"
Đạo diễn Trần lấy khăn giấy từ ngực áo khoác ghi lê túi hộp ra lau mồ hôi trên trán. Nhiệt độ trong phòng đang là hai mươi ba độ, tuy ông không mặc nhiều nhưng vẫn toát mồ hôi.
Ông nhìn Hạ Tri Thu, nói: "Đúng vậy. Nửa đầu năm nay tôi có nhận được tin các tiêu chuẩn quản lí đã nới khá nhiều, một số cảnh hồi đó bị cấm nhưng giờ có thể quay được."
Hạ Tri Thu vui vẻ nói: "Vậy thì tốt rồi!"
"Ừm."
- đạo diễn Trần tiếp lời - "Khâu quảng bá giai đoạn đầu cũng dễ thở hơn rất nhiều so với lúc cậu quay. Tình cảm giữa hai nam chính không bị thay đổi nên các fan đều rất vui mừng."
Hạ Tri Thu gật đầu rồi cầm kịch bản lên xem. Bạch nguyệt quang không có nhiều đất diễn lắm, chỉ khoảng mười cảnh, hầu hết đều xuất hiện trong hồi ức của nam chính, cho nam chính sự ấm áp vô bờ, cuối cùng vì cứu cậu ấy mà chết trong tay Boss.
Những cảnh khác không có vấn đề gì, chẳng qua có một cảnh khiến Hạ Tri Thu do dự không thôi. Chính là cảnh nam chính hôn lén khi bạch nguyệt quang đang ngủ.
Hạ Tri Thu ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Cảnh này có thể cắt đi sao?"
"À..." Hôm nay đạo diễn Trần đến đây là muốn thảo luận về chuyện này. Ông vừa lau mồ hôi vừa ngượng ngùng nói: "Bỏ thì có thể bỏ, nhưng tôi đã thương lượng với biên kịch, tôi cho rằng nên giữ lại thì tốt hơn. Bởi vì nhờ nụ hôn này ta mới có thể nhìn ra nam chính có tình cảm khác với bạch nguyệt quang..." Tuy đạo diễn Trần đề nghị giữ nhưng nhiều fan nguyên tác lại rất ghét cảnh này, hầu hết đều ủng hộ việc xóa đi.
Còn nhà sản xuất thì đục nước béo cò, thật ra giữ lại cũng chả sao, cái họ nhắm đến là nụ hôn đầu của Hạ Tri Thu trên màn ảnh để bán chút nhiệt độ.
Đạo diễn Trần càng nói càng điêu, cuối cùng len lén nhìn ghế sô pha đơn đối diện.
Trên chiếc ghế ấy có một người đang ngồi, người đó vừa chống cằm vừa bắt chéo chân chăm chú nghe họ thảo luận công việc.
Hạ Tri Thu lưỡng lự vài giây, quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Anh thấy sao?"
"Anh hả?" Lý Úc Trạch để chân xuống, lật xem kịch bản Hạ Tri Thu đưa sang, sau đó phân tích khách quan: "Vai diễn không có vấn đề gì, tuy đất diễn không nhiều nhưng vẫn có linh hồn của nhân vật."
Hôm nay đạo diễn Trần cảm thấy cơ thể hơi suy nhược, ông cố gắng lau mồ hôi lạnh, nói: "Quả thật vai này rất phù hợp với khí chất của Tiểu Thu. Ngoại trừ cảnh hôn gây tranh cãi ra, những khía cạnh khác đều như được tạo riêng cho cậu ấy."
Mắt thấy Hạ Tri Thu không quá muốn nhận vai, ông chỉ đành đổi mục tiêu sang Lý Úc Trạch. "Sở dĩ tôi dám đưa ra lời mời là vì tôi đã xem buổi phỏng vấn của thầy Lý. Dường như cậu luôn ủng hộ sự nghiệp của Tiểu Thu, cũng không nhúng tay vào vai diễn của cậu ấy. Hơn nữa, sự nghiệp Tiểu Thu mới phát triển, về sau tiền đồ rộng mở, nhận phim tình cảm lãng mạn cũng là điều không thể tránh. Bằng không hãy thử bắt đầu với bộ này xem sao?
Cậu thấy trước tiên mình khoan vội cắt cảnh này đi, thế nào?"
Sau khi Lý Úc Trạch và Hạ Tri Thu kết hôn, không ít phương tiện truyền thông nhắc đến vấn đề giữa họ trước công chúng. Thông thường Lý Úc Trạch sẽ trả lời đơn giản như dù là đồng nghiệp nhưng mỗi người đều có công việc riêng, không ai can thiệp đến ai.
Đạo diễn Trần là người khôn khéo, ông dùng bài phỏng vấn của Lý Úc Trạch để chặn miệng hắn. Nếu hắn bắt Hạ Tri Thu từ chối hoặc cắt cảnh thì có nghĩa rằng hắn là kẻ hẹp hòi không ủng hộ sự nghiệp diễn xuất của bà xã. Và những phần trả lời rộng lượng trong mấy buổi phỏng vấn công khai kia đều là giả tạo, hắn căn bản là một kẻ ích kỷ không hơn không kém.
Lý Úc Trạch mỉm cười, lặng im nhìn đạo diễn Trần lau mồ hôi, đoạn cầm kịch bản quạt gió, nói với Hạ Tri Thu: "Cứ theo sự sắp xếp của đạo diễn đi."
Vốn dĩ Hạ Tri Thu không muốn diễn cảnh thân mật như vậy, Từ Tùy cũng hiểu rõ hoàn cảnh của cậu, những bộ anh chọn đều có rất ít cảnh tình cảm quá rõ ràng. Nếu không phải vì biết ơn với đoàn phim và đạo diễn Trần, có lẽ cậu đã trực tiếp nhờ Từ Tùy từ chối.
Thật ra nhìn trên kịch bản cũng chỉ là nam chính hôn nhẹ lên má bạch nguyệt quang một cái. Nếu nhìn từ góc độ chuyên môn thì chẳng có gì. Hạ Tri Thu khẽ thở dài, có lẽ cậu chưa đủ chuyên nghiệp.
Dù đã giành được giải thưởng, diễn xuất cũng tiến bộ rất nhiều, nhưng ở lĩnh vực chuyên môn, cậu vẫn còn kém xa Lý Úc Trạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!