Lý Úc Trạch thay đổi rồi.
Ít nhất theo Mạnh Lâm nhận thấy khoảng thời gian này Lý Úc Trạch đã thay đổi rất nhiều.
Chưa kể tính tình tốt lên không ít, ngay cả làm việc cũng trở nên tích cực chủ động hơn.
Tuy chỉ là nhận quảng bá cho phim mới và cũng đã đồng ý trước lời mời của đạo diễn.
Nhưng nếu đổi lại là trước đây, chắc chắn không bao giờ thấy được cảnh này.
Ngay cả vị đạo diễn đích thân mời cũng cảm thấy sửng sốt, căn bản không nghĩ Lý Úc Trạch sẽ đáp ứng việc này.
"Chú vốn nghĩ là hên xui thôi, ai dè cậu tới được thật.
Dù gì đó giờ cậu cũng chưa từng làm những việc kiểu này, cho nên nhân vật này cũng không được thể hiện nhiều bao nhiêu, chỉ cỡ hai ba cảnh thôi.
Không thì cậu coi trước đi, thấy hổng được thì chú cho thêm vài cảnh nữa." – người nói là đạo diễn họ Tôn, ngoài năm mươi tuổi, dáng người gầy nhom.
Lúc Lý Úc Trạch mới vào nghề ông ta có gặp hắn hai lần nhưng vẫn chưa có cơ hội hợp tác.
Chấp niệm của đạo diễn Tôn với Lý Úc Trạch rất sâu, ông nhiều lần thể hiện sự tán thưởng của mình dành cho Lý Úc Trạch trước công chúng, dù thế nào cũng muốn hợp tác với hắn một lần.
Cho nên bất luận là phim gì, miễn có vai phù hợp đều sẽ gửi lời mời đến Lý Úc Trạch.
Có khi một năm mời ba bốn lần, nhưng chẳng lần nào nhận được hồi âm.
Ông không thân với Lý Úc Trạch nhưng có nghe được phần nào tác phong làm việc của hắn.
Biết hắn rất kén chọn kịch bản, không tham gia bất cứ hoạt động thương mại nào, ghét bị phỏng vấn và chụp hình tạp chí, lười chạy show và càng không ưa bị phanh phui đời tư.
Mỗi lần quay phim xong luôn đi thẳng về nhà.
Chỉ có Lý Úc Trạch liên lạc với công ty quản lý chứ công ty quản lý không đường nào tìm được.
Lần này hắn chịu nhận việc khiến cho đạo diễn Tôn một phen kinh hãi hết mấy ngày trời.
Nghĩ thầm: dù giờ có viết lại kịch bản đổi cho hắn thành vai chánh cũng đáng giá nữa.
Nhưng Lý Úc Trạch lại không cảm thấy cảnh quay ít, lật lật kịch bản rồi nói: "Không cần sửa, ổn rồi."
Lý Úc Trạch vừa trang điểm thử xong, lúc thay quần áo thì hỏi đạo diễn.
"Giai đoạn đầu của phim có có cần bảo mật không?"
Đạo diễn đáp: "Không cần, công bố tạo hình vai chính hết rồi, còn nhân vật của cậu bên chú đang chuẩn bị phát một phần riêng."
Lý Úc Trạch đồng ý, lại cực kỳ lịch sự nói: "Trước đây chú luôn gửi lời mời nhưng cháu không thể đáp lại, thật ngại quá."
Đạo diễn: "Không sao không sao.
Cậu cũng bận rộn mà, có thể nhín chút thời gian tham gia bộ phim điện ảnh nho nhỏ trình độ chẳng ra sao của này đã là nể mặt chú lắm rồi."
"Chú khiêm tốn quá.
Từ nhỏ cháu đã xem phim của chú, cháu nhớ có một số bộ được đưa vào tài liệu giảng dạy về điện ảnh, dù là kỹ thuật quay phim hay hiệu ứng chuyển cảnh đều khiến người ta khó mà quên được." – Lý Úc Trạch nói.
Đạo diễn Tôn không ngờ Lý Úc Trạch đã từng xem phim của mình, lại càng không nghĩ tới đại minh tinh tính tình cáu kỉnh hóa ra lại khiêm tốn như vậy.
Nhất thời độ hảo cảm tăng lên gấp đôi, lại hàn huyên với hắn thêm mấy câu, than thở nỗi khổ trong lòng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!