Edit: Hừa.
Hạ Văn Nam ngồi trước bia mộ ông nội gần ba mươi phút, chờ cho nước mắt gần như không rơi nữa mới ngẩng đầu lên.
Chợt nhận ra Minh Lộ Xuyên đã không đứng bên cạnh mình từ lúc nào rồi, cậu đứng lên nhìn bốn phía xung quanh, mới thấy hắn đang đứng ở hàng bia mộ cuối cùng, nhìn về nơi xa.
Đến lúc này, Hạ Văn Nam không còn cảm thấy Minh Lộ Xuyên là người khó ở chung nữa.
Minh Lộ Xuyên mặc một bộ âu phục, trên người là áo sơ mi trắng, cổ áo mở rộng, vạt áo bên dưới được sơ vin gọn gang, eo thon chân dài rất thu hút sự chú ý của người khác.
Hạ Văn Nam tiến lại gần Minh Lộ Xuyên, có vẻ hắn biết nhưng không quay đầu lại.
Mãi đến khi Hạ Văn Nam dừng chân bên cạnh, nói với hắn: "Anh có thể đợi tôi một chút nữa được không?"
Minh Lộ Xuyên quay lại nhìn cậu.
Hạ Văn Nam nói: "Tôi muốn đi thăm ba mẹ nữa."
Dường như trong một khoảng khắc ngắn ngủi trái tim Minh Lộ Xuyên đã loạn nhịp, sau đó mới đáp: "Được."
Hạ Văn Nam giống như vừa tỉnh táo lại sau cơn đả kích khi biết tin ông nội qua đời, mạch suy nghĩ của cậu cũng rõ ràng trở lại, cậu cũng mua cho ba mẹ mình một bó hoa, đặt lên trước bia mộ, ngồi lại nói chuyện với ba mẹ một lát.
Ba mẹ cậu qua đời rất sớm, tất cả những ký ức Hạ Văn Nam có được về họ đều gói gọn trong một cuốn album, thêm cả những lần viếng thăm nơi này cùng với ông nội và bức di ảnh trắng đen trước mặt.
Đối với chuyện không có nhiều ký ức về ba mẹ, sự kết nối tình cảm của bọn họ càng bắt nguồn nhiều hơn từ bản chất không muốn rời xa ba mẹ.
Hạ Văn Nam nhìn đôi nam nữ thanh niên trên mộ bia, bỗng dưng nhận ra từ nay về sau mình chẳng còn một người thân nào nữa, bao nhiêu nỗi niềm bi thương lại càng nặng trĩu trong lòng, một hồi lâu sau cũng không thể thốt ra lời nào.
Khi hai người rời khỏi nghĩa địa công cộng đã quá 5 giờ chiều.
Minh Lộ Xuyên ghé vào một siêu thị nhỏ mua nước, Hạ Văn Nam đứng bên cạnh xe, mờ mịt nhìn bãi đậu xe vắng ngắt.
Một chai nước khoáng tỏa ra hơi nước lành lạnh được đưa đến trước mặt Hạ Văn Nam, cậu cầm lấy theo bản năng, thấy trong tay Minh Lộ Xuyên cũng cầm một chai nước khác rồi ngồi vào bên ghế lái.
Hạ Văn Nam sững sờ nhìn Minh Lộ Xuyên.
Minh Lộ Xuyên hạ cửa kính xe xuống hỏi: "Sao còn chưa lên xe?"
Hạ Văn Nam hoang mang hỏi: "Bây giờ tôi nên về đâu?"
Minh Lộ Xuyên nhìn xung quanh một lượt, sắc trời tối tăm dần nhấn chìm tất cả.
Trong nghĩa địa, ngoài nhân viên làm việc tại đó thì hầu như không còn người nào khác, hắn nói: "Em định qua đêm ở đây?"
Hạ Văn Nam theo tầm mắt hắn nhìn xung quanh, nói: "Thực ra cũng không đến nỗi nào."
Minh Lộ Xuyên thản nhiên đáp: "Không cần sợ, ông nội sẽ bảo vệ em."
Hạ Văn Nam chặn cửa xe lại, "Tôi nghĩ không nên làm phiền ông thêm nữa đâu."
Minh Lộ Xuyên: "Vậy còn không mau lên xe."
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi nghĩa địa công cộng.
Hạ Văn Nam ngồi bên ghế phó lái chợt có cảm giác bất an, lúc còn ở bệnh viện cậu không cảm nhận rõ lắm, sau khi thăm ông nội ở nghĩa địa rồi cảm giác này lại càng mãnh liệt hơn.
Cậu hỏi Minh Lộ Xuyên: "Bây giờ mình đi đâu?"
Minh Lộ Xuyên hỏi cậu: "Em muốn đi đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!