Chương 5: (Vô Đề)

Edit: Hừa.

Phòng bệnh này khá lớn, tuy Hạ Văn Nam nói như vậy nhưng chẳng có chỗ nào để đi, cậu đi được vài bước, lại đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Đứng được một lúc, cậu cảm nhận Minh Lộ Xuyên đang đứng bên cạnh mình.

Cơn gió đêm cuốn theo mùi hương hoa cỏ từ bên ngoài thổi vào, cùng lúc đó, trong không khí có thêm một mùi hương khác.

Đó là một mùi thơm của gỗ xứ lạnh khó có thể diễn tả thành lời, giống như cậu đang đứng giữa một rừng cây sâu thẳm, ngẩng đầu lên sẽ thấy đâu đâu cũng là những tán cây cổ thụ rộng lớn che kín bầu trời, dưới lòng bàn chân lại là dòng nước suối mát lạnh, phía xa xa thấp thoáng đường nét của ngôi chùa cổ tường trắng ngói xanh.

Mùi hương ấy cùng với khung cảnh đêm hè nơi bệnh viện mà Hạ Văn Nam đang đứng không hợp nhau chút nào, thế mà lại khiến cậu bình tĩnh hơn mấy phần.

Nhưng sau khi sự bình tĩnh qua đi thì Hạ Văn Nam mới đột nhiên nhận ra, mùi gỗ thơm lành lạnh kia chính là pheromone của Minh Lộ Xuyên.

Từ lúc hôn mê tỉnh lại, cậu đã ở chung với Minh Lộ Xuyên lâu đến vậy nhưng đây là lần đầu tiên ngửi thấy được mùi pheromone của hắn.

Vì vậy cậu lùi về phía sau một bước, kéo dài khoảng cách giữa mình và Minh Lộ Xuyên.

Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào gương mặt của Minh Lộ Xuyên, sống mũi cao để lại một vệt bóng mờ trên khuôn mặt hắn, khuôn mặt ấy chẳng có chút biểu cảm nào, chỉ có hàng mi dày đượm mệt mỏi rũ xuống, hắn nói, "Em trốn cái gì?"

Hạ Văn Nam hơi chần chừ một lát: "Tôi ngửi thấy mùi pheromone của anh.

"

Cho dù Alpha đang trong trạng thái bình tĩnh đi nữa, thì việc phóng pheromone với người khác giới tính đều được coi là hành vi mang tính công kích, mà tùy ý thả pheromone ra cũng không phải là một hành động lễ phép.

Trong không khí, pheromone của Minh Lộ Xuyên vẫn nhàn nhạt lượn lờ quanh không trung, hắn nhìn Hạ Văn Nam, hỏi: "Không thích à?"

Hạ Văn Nam suy nghĩ một chút rồi đáp: "Thật ra thì cũng được, chỉ là cứ thấy kỳ kỳ.

" Nói xong, cậu còn bổ sung một câu: "Anh đừng nghĩ tôi là Beta, thính giác của tôi hơi bị nhạy đó.

"

Minh Lộ Xuyên nói: "Tôi biết.

"

Lúc này, mùi vị pheromone dần tiêu tán.

Hạ Văn Nam khẽ thở phào một hơi, trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy thì ra Minh Lộ Xuyên không hẳn là người ngang ngược không biết lý lẽ, vì vậy cậu hỏi luôn vấn đề không tiện hỏi: "Vì sao chúng ta lại kết hôn?"

Ánh mắt của Minh Lộ Xuyên chuyển hướng ra bên ngoài cửa sổ, thấp giọng lặp lại: "Tại sao ư?"

Hạ Văn Nam nói: "Đúng vậy, tôi không biết tại sao tôi lại kết hôn với anh.

" Vừa dứt lời, cậu lập tức nhận ra không ổn lắm, vội bổ sung: "Không phải là tôi cảm thấy anh không tốt, mà từ trước tới nay Alpha không phải là xu hướng tính dục của tôi.

" Nhất là với Alpha nam, cậu nói thầm nói thêm trong lòng.

Minh Lộ Xuyên vẫn không nhìn cậu, sắc mặt của hắn dần trở nên nghiêm túc, qua một lúc mới nói: "Vậy thì tôi không biết.

"Cái gì?" Hạ Văn Nam tỏ ý không hiểu lời của hắn.

Minh Lộ Xuyên nói: "Vì em là người ngỏ lời cầu hôn với tôi.

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!