Chương 4: (Vô Đề)

Edit: Hừa.

"Anh Văn Nam." Cậu Omega nở một nụ cười dịu dàng với Hạ Văn Nam, ôm bó hoa đi tới đặt bên cửa sổ một cách nhẹ nhàng.

Bó hoa tươi đó đẹp đẽ vô cùng, những bông hoa đang nở rộ đan xen vào nhau, màu sắc ấm áp trang nhã, ngay lập tức chiếm gần hết bậu cửa sổ.

Sau đó Omega đi đến bên giường bệnh, cậu cúi đầu nhìn Hạ Văn Nam.

Trên người Omega có mùi pheromone nhàn nhạt, là mùi của một loại thảo mộc rất tươi mới, phải đến gần mới có thể ngửi thấy được, hoàn toàn không có tính công kích người đối diện.

"Anh thấy thế nào rồi?" Omega hỏi.

Hạ Văn Nam nhìn cậu trai trước mặt mình một cái, rồi lại nhìn Minh Lộ Xuyên đứng sau lưng mình, đáp: "Tôi vẫn ổn."

Cậu Omega nhìn sắc mặt của Hạ Văn Nam, mới lấy làm lạ hỏi: "Anh sao vậy? Thấy không khỏe ở chỗ nào à?"

Lúc này Minh Lộ Xuyên nói: "Em ấy bị mất trí nhớ rồi."

"Mất trí nhớ?" Cậu Omega mở to đôi mắt kinh ngạc.

Cậu ta thốt lên: "Tại sao lại mất trí nhớ? Vì vụ tai nạn sao?"

"Vì chấn thương." Minh Lộ Xuyên trả lời bằng chất giọng bình tĩnh.

"Vậy nên anh không nhớ ra em sao?" Cậu Omega nói, "Em là Minh Tư Ngạn nè."

Hạ Văn Nam chậm rãi lắc đầu, cậu vừa mới tỉnh dậy, không khỏi hắng giọng vài cái để thông cổ họng, vươn tay tìm nút điều khiển bên cạnh giường muốn ngồi dậy.

Cậu Omega tên Minh Tư Ngạn cản lại: "Anh ngủ tiếp đi, không cần ngồi dậy đâu."

Ngón tay Hạ Văn Nam lần mò bên mạn giường một lúc mà chẳng thấy nút điều khiển đâu, đành phải bỏ qua, cậu nói: "Tôi không nhớ được ai cả." Nói xong, cậu lại thấy câu vừa rồi dễ khiến người khác hiểu lầm, bổ sung một câu: "Từ sau năm hai đại học thì tôi không nhớ gì nữa."

Minh Tư Ngạn lúng túng không biết phải làm sao, cậu nhìn Hạ Văn Nam rồi lại nhìn Minh Lộ Xuyên, hỏi: "Anh hai, bác sĩ khám thế nào?"

Minh Lộ Xuyên thấp giọng nói: "Bác sĩ nói trước tiên phải xác định tình trạng nơi bị chấn thương sọ não.

Nếu chấn thương sọ não đã lành, việc điều trị phần suy giảm trí nhớ sẽ là một quá trình lâu dài."

Minh Tư Ngạn lộ sự lo lắng, hỏi chi tiết đến từng li từng tí: "Chắc sẽ không bị mất trí nhớ luôn chứ?"

Minh Lộ Xuyên im lặng một chốc, trả lời: "Không loại trừ khả năng đó."

Minh Tư Ngạn thở dài nhìn Hạ Văn Nam.

Hạ Văn Nam lại ngồi ngẩn ra, mấy bữa trước cậu cũng nghe Lâm Trữ Thu nói về tình trạng của mình.

Nhìn thái độ của Lâm Trữ Thu khá khả quan, cho nên cậu vẫn nghĩ rằng mình sẽ khôi phục ký ức nhờ thuốc và các phương pháp trị liệu.

Đây là lần đầu tiên cậu nghe có người nói trí nhớ của mình có khả năng không khôi phục được.

Trong khoảnh khắc, Hạ Văn Nam bỗng thấy mình không muốn nhớ lại mọi chuyện lắm.

Ký ức của cậu đang dừng lại ở năm hai đại học, cũng là độ tuổi thanh xuân đẹp nhất của đời người, cậu không biết trong sáu năm qua mình đã trải qua những gì, tại sao lại kết hôn sớm như vậy, và tại sao lại kết hôn với một Alpha, đây là chuyện năm hai mươi tuổi cậu không thể nào tưởng tượng nổi, càng sợ phải đối mặt với nó.

Nhưng đây cũng không phải chuyện cứ trốn tránh là sẽ không phải đối mặt.

Cuộc sống là con đường một chiều, một khi đã bước lên thì không thể quay đầu lại.

Cậu không thể trở lại học đại học được, ông nội cậu cũng không còn nữa, nên dù không muốn, cậu vẫn phải chấp nhận và đối diện với cuộc đời mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!