Lúc Đoạn Nha trèo xuống khỏi cây, hai chân vẫn còn run rẩy.
Gã đá phăng đám tay sai, chỉ có cái miệng là còn ra oai, chửi tục liên hồi: "Đệt con mẹ Nhung Ngọc, tao không chơi chết được Quý Lễ, chả lẽ còn không chơi chết được mày à, đừng có mà để rơi vào tay tao——"
Gã vốn là định khiêu khích rồi thách đấu Quý Lễ, từ đó một công đôi việc chứng tỏ thực lực của mình.
Ai ngờ Quý Lễ mất tinh thần lực rồi, giữa đường lại nhảy ra một Nhung Ngọc. Kế hoạch chứng minh thực lực phá sản, mặt mũi thì mất hết, hứng thú võ mồm cũng chẳng còn, gã đuổi đám bạn mất nết của mình cút hết, rồi mặt ủ mày ê mà lẻn vào lối tắt, xuyên qua rừng nhỏ mà về kí túc.
Trời dần tối, ánh hoàng hôn phai tàn, nét cam hồng cuối cùng cũng biến mất sau chân trời. Gió thổi qua rừng, lá cây xào xạc, phảng phất như tiếng quái thú ẩn mình đang nhai nuốt con mồi.
Dưới bóng đèn đường trước mặt gã, có một người lẳng lặng đứng đó. Người nọ thân hình thon gầy, dáng đứng thẳng tắp, mặc bộ đồng phục quen thuộc được cắt may riêng. Trông thấy gã, cậu hơi nâng mắt, lộ ra đôi mắt màu lam xinh đẹp.
Bóng đen dưới chân cậu như những cái đuôi khổng lồ, lại như những xúc tu lớn, chậm rãi lắc lư ẩn ngầm hiểm hoạ.
Ngay cả con ngươi xanh biếc cũng trở nên sâu thăm thẳm.
Một trận ớn lạnh thấu xương tràn từ gót chân l*n đ*nh đầu.
Xung quanh vắng tanh, Đoạn Nha không khỏi lùi một bước, giọng nói vậy mà không kiềm được run lên: "Quý, Quý Lễ —— bây giờ Nhung Ngọc không có ở đây, mày đừng có mà tìm chết..."
Tinh thần lực ngưng tụ lại thành một bầy côn trùng, hoang mang hoảng loạn chạy tứ tán, y như cảm xúc của chủ thể lúc này.
"Ừ." Quý Lễ điềm tĩnh nhìn gã, "Cậu ta không ở đây."
Vừa dứt lời, bóng đen dưới chân cậu, nhanh như hổ đói vồ mồi, ập tới tập kích về phía gã.
Tốc độ kia còn nhanh hơn mũi tên, tựa như một t** ch**n hình con thoi, lao vun vút trên đường bay, thét gào ập đến.
Quyền cước của Đoạn Nha, trước sức mạnh tuyệt đối này không chịu nổi một đòn.
"Leng keng leng keng——"
Con dao găm trong tay gã chưa kịp giơ lên đã rơi xuống đất.
Bóng đen kia vồ lấy gã giữa không trung, cô đặc thành một thực thể màu xanh nhạt. Những xúc tu quấn chặt tứ chi gã, không ngừng ép siết, như muốn nghiền nát xương cốt gã.
Đó là một con quái v*t t* l*n, thô bạo mà hung tàn.
"Quý Lễ, tinh thần lực của mày không phải đã mất rồi sao?" Đoạn Nha trợn tròn mắt.
Này mẹ nó mà là mất à? Dù là Quý Lễ ở lần thi đấu tay đôi cũng chưa từng bộc lộ ra vẻ dữ tợn kinh người đến thế.
"Mất kiểm soát, không phải biến mất." Quý Lễ bình tĩnh thuật lại, trong mắt thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, "Phần có thể kiểm soát được chúng... mất tích rồi."
Sau khi được cậu ngưng tụ thành thực thể, thì bỏ nhà ra đi rồi.
Giữa lúc đó, chiếc xúc tu bén nhọn nhất cuộn lấy con dao găm Đoạn Nha đánh rơi trên đất, dí ngay vào cổ họng gã. Nỗi sợ cái chết xâm chiếm đầu óc gã, Đoạn Nha trợn trừng mắt: "Mày không thể! Mày không thể giết tao!"
"Mày biết mà! Quý Lễ! Tao không phải loại tạp chủng như Nhung Ngọc, nếu tao mà chết, mày sẽ gặp rắc rối lớn đấy——"
"Đúng." Quý Lễ hạ mắt, nhưng dưới đáy mắt lại dâng lên một sắc đỏ nồng đậm, "Tôi không muốn rước rắc rối."
Ban đầu cậu chỉ định doạ dẫm chút thôi, để kẻ này trong thời gian cậu mất kiểm soát biết điều một chút.
Nhưng gã vì sao cứ muốn tìm chết vậy?
Những xúc tu kia dường như vẫn đang quằn quại, tựa như dã thú mất khống chế mà bất an, hận không thể siết nát lồng ngực, vặn gãy thân xác gã.
"Răng rắc" một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!