Chương 6: Sẽ bị bán đi sao

Kẹo Cao Su quả nhiên mặt nặng mày nhẹ với hắn.

Nó bị nhốt lẻ loi trong khoang tinh thần suốt mấy tiếng đồng hồ, đến khi Nhung Ngọc quay lại, phát hiện cái túi của mình đã bị nhóc con này lục tung hết lên, mấy món đồ lặt vặt vứt đầy đất. Còn nhóc kia thì rúc vào trong chai nước, sống chết cũng không chịu ló đầu ra.

Nhung Ngọc hết cách, đành kiên nhẫn thu dọn hết đống bừa bộn, quay về ký túc xá.

Điều kiện ký túc của Trường Sao vốn đã cực tốt, với những học sinh đứng top còn miễn phí cung cấp phòng đơn. Dù diện tích tổng thể không lớn lắm, nhưng cơ sở vật chất thì bỏ xa căn phòng sau tiệm tạp hóa nhà Nhung Ngọc.

Vừa về đến nơi, Nhung Ngọc đã vứt túi sang một bên, chuyên tâm dỗ dành Kẹo Cao Su ra ngoài, dùng đủ kiểu dọa nạt lẫn dụ dỗ. Cuối cùng, Nhung Ngọc cũng phải nửa ép nửa dỗ, mới lôi được nhóc con kia từ trong bình nước ra.

Không ngờ là, Kẹo Cao Su hôm nay lại không giống như lúc ban ngày.

Nhung Ngọc nhìn chằm chằm nó hồi lâu, không nhịn được bật cười: "... Sao mày lại xanh lè rồi?"

Vừa dứt lời, trên người Kẹo Cao Su bỗng xuất hiện một cái lỗ, như một cái miệng nhỏ, "oẹ" một tiếng ói ra một vũng nước tăng lực màu xanh lá.

Nhóc con này... tám phần là coi chai nước tăng lực xương rồng trong túi hắn như nước ngọt mà tu hết rồi.

Xem cái phản ứng kia, chắc mẩm là không hợp khẩu vị rồi.

Kẹo Cao Su oẹ ra một bãi nước tăng lực, cơ thể vẫn là màu xanh nhạt trong suốt, ỉu xìu mềm oặt rúc vào trong tay hắn, còn dùng cái xúc tu nhỏ "chát chát" quất lên cổ tay hắn để kháng nghị.

"Giờ nhìn mày... trông như nước mũi ấy." Nhung Ngọc nhịn cười bảo nó.

Kẹo Cao Su run rẩy như không thể tin nổi, ngây ngốc không dám nhúc nhích, cứ như bị đả kích nặng nề lắm vậy. Sau đó, nó bùng nổ sức mạnh kinh người, nháy mắt bật khỏi tay hắn, nhảy thẳng vào cái bình nước của Nhung Ngọc.

Rồi còn chìa xúc tu nhỏ ra, nhanh như chớp đậy nắp bình lại.

Nhung Ngọc: "..."

Nhóc này còn có tiêu chuẩn thẩm mĩ cơ à?!

"Này này." Nhung Ngọc dở khóc dở cười gõ gõ lên thân bình, "Tao sai rồi, cũng không giống lắm đâu!"

Kẹo Cao Su đau lòng muốn chết, lăn một vòng, mang cái bình lăn lông lốc ra xa.

"Tao thật sự biết sai rồi mà!" Nhung Ngọc vội vàng giữ cái bình của mình lại, dịu giọng dỗ nó: "Ra ngoài hít thở tí đi, uống thêm chút nước ngọt, màu sẽ về lại như cũ thôi."

Bình nước vẫn im thin thít.

"... Mày màu nào cũng cưng hết, thật đó." Nhung Ngọc nghiêm túc dỗ, "Tao thích hết."

Nắp bình rốt cuộc cũng chịu hé ra.

Kẹo Cao Su bị mấy lời ngon ngọt của tên này dỗ cho choáng váng, đáng thương hết nấc ló cái đầu ra, chậm rì rì nhích cái thân thể xanh lè của mình, chê cực kì.

Nhung Ngọc liền đẩy chai nước ngọt nhỏ đến trước mặt nó.

Kẹo Cao Su rón rén chìa xúc tu, chọc chọc vào khuỷu tay hắn.

Nhung Ngọc nhìn sinh vật nhỏ màu xanh nhạt kia, không nhịn nổi nữa, "phụt" một tiếng, lại bật cười ra tiếng.!

Xúc tu của Kẹo Cao Su lại tức khắc cứng đờ giữa không trung.

Nó biết ngay mà! Đồ ỉn đần! Hắn ta rõ là chê bai nó giống nước mũi!

Kẹo Cao Su tức đến mức suýt khóc, "vèo" một cái lại trốn thẳng về trong bình nước.

Nhung Ngọc vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!