Chương 50: Nhỡ mà tôi ức hiếp công chúa

Xúc tu nhỏ một cái ôm hộp kem, một cái cuốn lấy thìa, từng thìa từng thìa đút kem cho Nhung Ngọc, đút đến tận môi, còn có bé cưng vội vội vàng vàng cầm khăn giấy qua lau, ngoan đến mức khiến cả người Nhung Ngọc như bay bổng lên, chẳng mấy chốc đã ăn hết veo.

Cái tên lưu manh này lại chưa bao giờ biết khách khí là gì, hắn ăn xong kem, lại rục rịch làm nũng với xúc tu nhỏ: "Muốn ăn khoai tây chiên nữa."

Xúc tu nhỏ đương nhiên là ngoan ngoãn nghe lời xé một túi khoai tây mới, cuốn một miếng đưa qua, Nhung Ngọc vừa cười vừa ngậm lấy một miếng, nhai "răng rắc" giòn tan, lại dùng bàn tay rảnh rỗi bóp xúc tu nhỏ một cái, thấp giọng khen ngợi: "Giỏi quá đi."

Quý Lễ bị xoa một cái, lòng như nai con chạy loạn, rồi lại thấy uất ức không nói nên lời.

Rõ ràng cậu vẫn đang nắm tay hắn đấy, không đỏ mặt tim đập thì cũng thôi đi, lại còn chơi đùa với xúc tu nhỏ đến là vui vẻ, cứ như thể xúc tu nhỏ của cậu còn đáng yêu hơn cả cậu vậy.

Sao không thấy hắn nói với cậu là cậu giỏi quá đi?

Có lẽ do rèm cửa che khuất ánh mặt trời, mang lại cho người ta một loại ảo giác rằng bóng tối có thể làm chút chuyện xấu. Quý Lễ nhìn Nhung Ngọc cúi đầu lại cắn lấy một miếng khoai tây chiên, lòng riêng nho nhỏ bành chướng, hạ quyết tâm.

"Nhung Ngọc." Quý Lễ thấp giọng gọi hắn một tiếng.

Nhung Ngọc "ừm" một tiếng, quay đầu lại.

Liền trơ mắt nhìn Quý Lễ sát lại gần, gần đến mức lông mi cũng có thể đếm được từng cọng.

Một tiếng "răng rắc" vang lên, cắn đi một nửa miếng khoai tây chiên trên miệng hắn.!!!

Quý Lễ... đang làm gì?

Nhung Ngọc nhất thời ngây người như phỗng, nửa miếng khoai tây còn lại cũng quên mất cách ăn, sắc đỏ thuận theo cổ bắt đầu lan rộng, sững sờ nhìn Quý Lễ.

Quý Lễ đến cả tim cũng nóng bừng lên, cậu vốn dĩ là muốn hôn hắn, nhưng không làm được đến bước cuối cùng, trong sự ảo não, chính mình cũng biến thành một quả cà chua thật lớn. Ngượng đến mức trên đầu bốc khói nghi ngút, cậu nuốt miếng khoai tây vào bụng, cố tỏ ra bình tĩnh ngoảnh mặt đi: "Xem phim đi."

Nhung Ngọc quả thực không nói nên lời, đến cả xúc tu nhỏ cũng không dám sờ nữa, hắn lại muốn chuồn khỏi tay Quý Lễ, nhưng lại bị nắm chặt lấy.

Ê ê ê...

"Quý Lễ..." Nhung Ngọc định mở miệng hỏi, lại nghe thấy ngoài cửa có tiếng mở cửa.

Em họ đi chơi với hội chị em cả ngày, cuối cùng mệt đến đau lưng mỏi gối về nhà, vừa vào cửa đã la oai oái: "Em mệt chết mất thôi..."

Chắc là không thấy Nhung Ngọc, vội vàng xông vào cửa luôn, Nhung Ngọc như bị bỏng, vội vàng rút tay ra.

Rõ ràng nắm tay nắm chân chẳng là gì, nhưng sau hành động vừa rồi của Quý Lễ, Nhung Ngọc lại có cảm giác chột dạ như bị bắt gian tại trận.

"Anh?" Em họ nhìn thiếu niên xinh đẹp quý giá lạc quẻ trong phòng, nhất thời hơi sững sờ, "Anh là..."

"Quý Lễ." Quý Lễ nhẹ nhàng thản nhiên che giấu cảm xúc, lại trở lại làm tiểu thiếu gia đoan trang lạnh nhạt.

"A!!" Em họ giật mình một cái, lại thấy mình quá kinh ngạc hơi lố, "Em tên Nhạc Điềm..."

Quý Lễ khẽ mỉm cười: "Chào em."

Sự lúng túng của Nhung Ngọc cuối cùng cũng hơi nguôi nguôi.

Điều không ai ngờ tới là, Quý Lễ còn nhớ mang quà cho Nhạc Điềm, là một món đồ trang sức nhỏ, rất hợp với cô bé, đến cả giá cả cũng vừa khéo, không quá đắt đến mức bị từ chối, lại đủ sức hút đối với con gái.

Quý Lễ thậm chí trông còn gần gũi ôn hòa hơn thường ngày, cứ như đang đối đãi với một quý cô vậy, ngay cả hơi lạnh cũng giảm đi ba phần.

Ở trường học, cậu cũng chưa từng ôn hoà với nữ sinh như vậy.

Quý Lễ tiểu thiếu gia, nếu không mang theo cảm xúc cá nhân, muốn lấy được thiện cảm của một người, là chuyện vô cùng dễ dàng.

Nhạc Điềm nhanh chóng trở nên thân thiết với thiếu gia nhỏ này, có chút phấn khích nói: "Lần trước anh em về còn nhắc đến anh đó..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!