Chương 48: Nhanh một chút, chậm một chút

Giữa tiếng than khóc thảm thiết của đám học sinh, giữa những ngày đêm học thuộc lòng liên miên của Nhung Ngọc, cuối cùng những môn thi cuối cũng đã đến hồi kết.

Thời điểm công khai xử tội rốt cuộc cũng đến, bảng xếp hạng được treo ngay tại giao diện đăng nhập của khoang mô phỏng, thậm chí còn chu đáo gửi đến quang não của từng học sinh, chỉ sợ đám học sinh không nhận thức được thành tích của mình thảm hại đến mức nào.

Công phu không phụ lòng người, Nhung Ngọc lần này quả nhiên xếp hạng nhất.

Nhung Ngọc lén tính toán một hồi điểm số của mình và Quý Lễ, trừ bỏ thành tích cơ giáp và chiến thuật thì chỉ kém Quý Lễ có 10 điểm, trong đó không biết có bao nhiêu là kết quả của việc trắng đêm học thuộc, lại không biết có bao nhiêu là nhờ công lao của người thầy tốt Quý Lễ này.

Ngoài ra, thành tích của Dương Tây Châu tăng lên vài bậc, An Dĩ Liệt lần khảo sát cơ giáp này không bị loại sớm, cuối cùng cũng leo lại được vào trong lớp chọn. Còn Quý Diễn thì ngoài dự liệu, thành tích cũng không tồi, chỉ có điểm cơ giáp là lẹt đẹt cuối bảng.

Tinh thần thể của y bị tổn hại nặng nề, điều khiển cơ giáp lúc nào cũng chật vật. Với tư cách học sinh trao đổi, y lại cứ nhất quyết chọn môn cơ giáp.

Mỗi lần từ khoang mô phỏng bò ra, lại như bị ngâm trong nước một lượt rồi lôi ra vậy, mồ hôi đầm đìa ướt sũng cả vạt áo, hồ ly nhỏ cũng ủ rũ héo hon dưới đất, cái đuôi cũng chẳng thèm phất lên nữa, nằm bẹp dí trên sàn, chẳng còn chút dáng vẻ tao nhã cao sang nào nữa.

Nhung Ngọc liền ngồi uể oải bên cạnh y, tủm tỉm cười hỏi: "Muốn tôi giúp không?"

Quý Diễn hít ít thở nhiều nói: "Thằng chắt con này, bỏ Hồng Lam của ông đây xuống."

Tên khốn này thừa dịp Hồng Lam không còn sức lực, bế con cáo nhỏ lên hít lấy hít để, đúng là vô liêm sỉ đến cảnh giới khó ai bì, hồ ly nhỏ tao nhã xảo quyệt cố vùng vẫy cũng không thoát ra được, bị tên lưu manh này vò cho xù cả cái đuôi to lên, tức đến nỗi nghiến răng kèn kẹt.

Nhung Ngọc lúc này mới lưu luyến không rời mà buông tay ra, vỗ vỗ vai y: "Tôi nói thật đấy, tôi xem video đấu tập của cậu rồi, tinh thần lực hiện tại của cậu căn bản không cùng đẳng cấp với ngày xưa, cơ giáp mà vẫn dùng thói quen thao tác và lối đánh cũ, chắc chắn là không nên chuyện."

"Cậu vốn là loại hình thích đánh kéo dài, giờ tinh thần lực này căn bản không chịu nổi lối đánh đó, chưa đợi cậu tiêu diệt xong, bản thân đã héo trước."

Quý Diễn chẳng ư hử gì.

"Tinh thần lực không đủ, có cách thao tác khi không đủ." Nhung Ngọc nhẹ nhàng cười nói, "Có muốn học không?"

Quý Diễn hừ nhẹ một tiếng: "Sao tự dưng tốt tính thế?"

"Cũng không phải dạy không cho cậu."

Nhung Ngọc im im một hồi, ghé lại gần, hạ thấp giọng nói: "Dò la chút tin tức, cậu có biết, Quý Lễ... có cái đối tượng liên hôn nào không?"

Quý Diễn ngẩn người, bỗng nhìn chằm chằm vào mặt hắn: "Cậu hỏi cái này làm gì?"

"Thì quan tâm chút thôi." Nhung Ngọc chớp chớp mắt, "Cậu ấy bảo cậu ấy tốt nghiệp là kết hôn luôn, giờ có phải đã tìm được đối tượng rồi không?"

Đúng lũ hâm, Quý Lễ giờ vẫn còn đang ảo yêu đương trong đầu kìa, định kết hôn với ai cơ?

Kết hôn với cái tên Nhung Ngọc ở trong đầu cậu ta chắc?

Quý Diễn bực mình liếc hắn một cái: "Tao đếch biết."

Nhung Ngọc vỗ vỗ vai y, chiếm lại chút hời vừa nãy: "Cháu ngoan, vào khoang mô phỏng đi."

Quý Diễn định tẩn hắn một trận, nhưng lại đánh không lại, chỉ đành nhịn.

Nhưng chuyện Nhung Ngọc muốn giúp y cũng không phải nói miệng, luận về cơ giáp, thì trong đám học sinh đúng là chẳng ai thành thạo bằng Nhung Ngọc, ngay cả Quý Lễ cũng không bằng.

Y thỉnh thoảng cũng không thể không thừa nhận, Nhung Ngọc một khi đã định làm người thì đúng là đáng tin cậy bất ngờ, người cũng hiền lành, dạy dỗ lại có kiên nhẫn, tính tình cũng tốt.

Mấy cái kỹ xảo nhìn không hiểu, sự phối hợp người

- máy phức tạp kia, Nhung Ngọc cũng có thể tháo rời từng chút một rồi giảng giải cho y, quả thực cũng là chân tâm thực ý giúp y giải quyết vấn đề thiếu hụt tinh thần lực.

Coi bộ vậy, Quý Diễn cảm thấy mình lại có thể thử làm người tốt một tí, y nheo lại đôi mắt hồ ly, lại định đẩy cho sự nghiệp yêu đương của hai con heo này một bước.

Ai dè Nhung Ngọc cảnh giác cực cao, y vừa mới mở miệng nhắc đến Quý Lễ, chưa nói được vài câu, ánh mắt Nhung Ngọc đã cảnh giác lên từng phút giây: "Cậu có phải lại định giở trò gì không đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!