Gió chiều mang theo hơi ấm nhè nhẹ, Nhung Ngọc ngồi bên cửa sổ, tinh thần sảng khoái hóng gió, có thể ngửi thấy hương cỏ xanh và mùi hoa thơm thoang thoảng trong không khí.
Nhưng không có mùi nào thơm bằng mùi hương thanh đạm phảng phất trên người Quý Lễ.
Mở quang não ra, mạng liên tinh đã đào xới thông tin của Quý Diễn đến tận gốc rễ.
Công tử nho nhã đến từ Học viện quân sự Đế quốc, đứa con riêng thất lạc bên ngoài mười mấy năm mới được nhà họ Quý tìm về, học sinh xuất sắc ngành bồi dưỡng thú chiến đấu, kỳ tích duy nhất không có tinh thần lực vẫn có thể điều khiển cơ giáp, tấm gương sáng biểu tượng cho tinh thần vượt hiểm cảnh vươn lên. Trong thời kỳ nhà họ Quý đang lung lay sắp sập, y lại với tư cách học sinh trao đổi, đến Trường Sao.
Thế nhưng vị nhân vật truyền kỳ Quý Diễn này, vừa mới thoát khỏi tầm mắt mọi người đã chợ búa gác chân, xắn tay áo nói: "Đậu má, bọn quý tộc này rõ rách việc, làm màu làm mè khiến tôi ngứa hết cả người."
Hình tượng quý công tử văn nhã đau bệnh tan sạch sành sanh chẳng còn chút cặn, hiện nguyên hình là một tên côn đồ chính hiệu.
Nhung Ngọc chẳng buồn liếc y lấy một cái, ánh mắt cứ thế bay bổng theo cái đuôi to của con cáo đỏ dưới chân Quý Diễn.
Cái đuôi ngoắc sang trái, mắt hắn liền liếc sang trái, cái đuôi vẫy sang phải, mắt hắn liền lé sang phải.
Quý Diễn từ tốn đánh giá hắn, giọng điệu khinh khỉnh: "Cậu vẫn y như trước nhỉ."
Nhung Ngọc nở nụ cười vô tội: "Thế à? Tôi còn tưởng, mình đã hiền lành hơn nhiều rồi."
Quý Diễn nhìn hắn một hồi, cười lạnh một tiếng: "Đúng là thế thật."
Nhung Ngọc muốn sờ thử con cáo đỏ kia, nhưng nó lại quay mông về phía hắn, hắn đành ngậm ngùi thở dài: "Dựa vào cái gì mà cậu được mang thú cưng vào đây?"
"Hồng Lam là thú cưng loại hỗ trợ, tôi bắt buộc phải thông qua nó mới điều khiển được cơ giáp," Quý Diễn nhún vai, "Nếu cậu cũng là một kẻ tàn phế tinh thần lực, cậu cũng có thể mang một con."
Nhung Ngọc hỏi: "Tinh thần lực của cậu vẫn không chữa được à?"
"Không chữa được," Quý Diễn chẳng mảy may tiếc nuối, "Một kiếm chính tay cậu đâm, trong lòng cậu tự rõ chứ."
Nhung Ngọc gật đầu một cái coi như đã hiểu.
Giữa họ thực ra chẳng có nhiều chuyện để nói đến thế, dù sao mọi giao điểm của họ, đều chỉ gói gọn trong Giác Đấu Trường kia.
Tinh thần thể của Quý Diễn là do Nhung Ngọc phế bỏ, một kiếm của Nhung Ngọc đã đâm nát tinh thần thể của y.
Quý Diễn không hận hắn, ngược lại đến nay vẫn có chút cảm kích, bởi vì nếu không đâm nát tinh thần thể, thì người chết chính là bản thân Quý Diễn.
Bọn họ đều hiểu rõ điểm này, ở trong Giác Đấu Trường, mạng của ai cũng không thuộc về chính mình, nếu chưa có một người mất khả năng chiến đấu, thì sẽ không ai thả họ ra ngoài.
Quý Diễn nhìn hắn trong chốc lát, tầm mắt chuyển ra ngoài cửa sổ: "Cậu với Quý Lễ là thế nào?"
Nhung Ngọc híp mắt cười, trong mắt lộ ra một tia nguy hiểm: "Hay là cậu tự nói mình đi, cậu với Quý Lễ là thế nào?"
Quý Diễn là con chó hoang, chỉ có hứng thú với sống sót và chơi bời thác loạn, nhưng thấy phản ứng của Nhung Ngọc, lại thoáng dâng lên chút hứng thú: "Sao? Nếu tôi định làm gì bất lợi cho nó, cậu định xử tôi à?"
Nhung Ngọc tốt tính nói: "Chắc cậu không muốn chút tinh thần lực cuối cùng cũng phế luôn đâu nhỉ."
Quý Diễn không ngờ Nhung Ngọc lại không nể mặt đến thế, chửi tục một câu, rồi lại hậm hực nhìn hắn: "Rốt cuộc cậu với nó có quan hệ gì? Cậu không thật sự say nắng nó đấy chứ?"
"Tôi nào có không biết điều như thế," Nhung Ngọc híp mắt cười cười, "Bạn bè, loại cực kỳ thân ấy."
"Nên cậu đừng có bắt nạt Quý Lễ."
Quý Diễn hừ lạnh một tiếng, rõ ràng là khinh bỉ cái cách giải thích qua loa vờ vịt này của hắn.
Bắt nạt Quý Lễ? Cậu ta là học sinh mẫu giáo chắc? Cậu thật sự tưởng Quý Lễ là loại hiền lành dễ bắt nạt gì à?
Quý Diễn vốn định phổ cập kiến thức cho thằng nhãi này một chút, cái đứa bạn ngoan ngoãn dễ bắt nạt trong mắt hắn rốt cuộc là nhân vật cỡ nào, nhưng lại bị Nhung Ngọc ngắt lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!