Sau nhiều ngày chiến đấu quên mình với sách vở, kì thi cuối cùng cũng đúng hẹn mà tới.
Trước kì thi môn cơ giáp một tiếng, Nhung Ngọc ngồi trong phòng chờ, cố nhớ bài đến mức trời đất quay cuồng. Quý Lễ nhét một túi bữa sáng vào lòng hắn, rồi ngồi xuống bên cạnh.
Nhung Ngọc mở ra, là bánh sandwich và sữa, cùng với vài ống chất dinh dưỡng có vị khác nhau.
Hắn dùng khuỷu tay huých Quý Lễ, không nhịn được cười: "Sao cậu biết tôi chưa ăn sáng?"
Quý Lễ mặt không cảm xúc: "Đoán."
Thực ra là không đợi được hắn ở nhà ăn.
Theo logic của Quý Lễ, cậu và Nhung Ngọc đã thân thiết đến mức này rồi, cần phải ăn sáng cùng nhau mỗi ngày mới phải đạo. Nhưng cậu không thể trông mong tên ngốc thần kinh thô khờ khạo trong tình yêu như Nhung Ngọc có thể tâm linh tương thông với cậu trong những chi tiết nhỏ thế này.
Nhưng đứng ở cửa chờ đợi đối phương, dường như lại hơi làm quá.
Vì vậy, cậu lấy cớ tập luyện gần nhà ăn, quanh quẩn ở cửa nửa tiếng đồng hồ.
Không ngờ Nhung Ngọc sáng sớm căn bản không đến, cứ thế làm một hộp mì gói, ôm sách đi thẳng đến phòng chờ để học thuộc thêm bài.
Nhưng với sức ăn của Nhung Ngọc, giải quyết thêm một phần bữa sáng nữa, cũng không thành vấn đề.
Hắn cầm bánh sandwich cắn một miếng, rồi như nghĩ đến điều gì: "Không phải cậu không cần thi cơ giáp à?"
Rõ ràng có thể ngủ nướng, sao sáng sớm lại chạy tới đây.
Quý Lễ nhẹ nhàng nói: "Xem chơi một chút."
"Có phải cậu cố ý tới xem tôi không?" Lòng Nhung Ngọc có hơi nhảy nhót, cười ôm quàng lấy vai cậu, "Cậu sợ tôi nhân lúc cậu nghỉ ngơi mà tiến bộ thần tốc đấy à?"
"Ừm." Ánh mắt Quý Lễ hơi lấp láy.
"Quý Lễ, cược một chút đi?" Nhung Ngọc đột nhiên nghĩ ra một ý hay, dường như thấy thú vị, "Cược lần này tôi đứng thứ mấy."
"Thứ nhất." Quý Lễ nói.
"Thế thì không cược tiếp được nữa đâu." Nhung Ngọc bật cười, "Cậu cược tôi thứ hai, tôi cược mình thứ nhất, như vậy mới có cái để cược chứ."
"Cậu sẽ là hạng nhất*." Quý Lễ nhàn nhạt liếc hắn một cái, rồi lại như chẳng có việc gì dời ánh mắt đi.
(*Câu này gốc là: , tức là "cậu chính là hạng nhất", "hạng nhất" ở đây Hán Việt là "đệ nhất", cũng có nghĩa là "số một", nên hiểu theo nghĩa khác cũng chính là "cậu là số một lòng tôi" á =))))))) )
Hắn sẽ là hạng nhất!
Tiểu thiếu gia biết khen người ta rồi, sự công nhận đến từ chính đối thủ này, có ý nghĩa to lớn hơn bất kì ai khác nói.
Sữa của Nhung Ngọc cũng trở nên ngọt ngào, cả người hắn vui vẻ đến mức bong bóng muốn bay ra ngoài.
Khiến cho trong suốt kì thi cơ giáp của hắn, đều đặc biệt hưng phấn, mắt lấp lánh ánh vàng, lòng bàn tay nóng ran, đầu nóng bừng, các loại thao tác quái gở và tấn công bất ngờ xuất hiện ùn ùn, gây hoạ cả phòng thi ngập trong tiếng than khóc mù trời.
Đến mức Nhóc Xám Xịt cũng phải cảnh báo hắn: "Đề nghị cậu bình tĩnh một chút, có cần tôi phát một chút truyện cổ tích ru ngủ cho cậu nghe không?"
Bong bóng màu hồng của Nhung Ngọc vẫn chưa tan: "Vậy tôi muốn nghe truyện Lọ Lem."
Tiểu Hôi Hôi: "Sau đây phát 《Cô bé Lọ Lem》 cho cậu nghe..."
Thế là bắt đầu kể chuyện Cô bé Lọ Lem cho hắn nghe.
Nghe một lát, Nhung Ngọc lại thấy chưa đủ vui, cười tủm tỉm hỏi: "Mày đổi Cô bé Lọ Lem thành Quý Lễ được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!