Ba giờ chiều, kỳ khảo nghiệm thực chiến khai giảng của Trường Sao chính thức bắt đầu.
Nhung Ngọc đúng giờ đăng nhập vào hệ thống mô phỏng toàn hệ. Trong hệ thống toàn tức, cơ giáp ở bên trong và cơ giáp thực thể ngoài đời hoàn toàn giống nhau, từ động cơ cho đến vũ khí đều là bản trang bị tiêu chuẩn do nhà trường cung cấp, màu kim loại xám xịt, vai còn in huy hiệu thuộc về Trường Sao, nhìn qua có vẻ tầm thường chẳng bắt mắt.
Qua một kỳ nghỉ hè, quả nhiên đám đại gia nạp VIP trong trường lại thay mới trang bị. Hầu như tất cả các dòng cơ giáp nổi tiếng trên thị trường đều có mặt ở đây, thậm chí có vài chiếc còn là hàng đặt riêng.
So sánh như vậy, cơ giáp tiêu chuẩn mà Nhung Ngọc đang điều khiển ngược lại có vẻ chói mắt lạ kì. Khi hắn đứng trong khu chờ, không ít người lén lút dạt ra xa, như thể sợ chỉ lát nữa sẽ đụng trúng sát thần này.
Đương nhiên, tất cả những chuyện đó Nhung Ngọc sớm đã quen, chẳng buồn bận tâm. Điều khiến hắn kinh ngạc thật sự lại là——
"Kẹo Cao Su?" Nhung Ngọc kinh ngạc nhìn cái thứ nho nhỏ đang nhảy nhót trên đầu gối mình trong buồng lái, "Mày vào đây bằng cách nào?"
Hệ thống chẳng lẽ không giám sát được nó sao? Hay là trường cho phép mang thú cưng tác chiến vào? Chẳng qua trước giờ chưa có ai làm thế thôi?
Đừng có nói hắn vừa thi xong sẽ bị phòng giáo vụ mời đi uống trà đấy chứ.
Kẹo Cao Su lại ra vẻ đắc ý lắm, y như cấp trên trực tiếp của hắn, chậm rãi đi tuần khắp buồng lái chật hẹp, còn vươn xúc tu chọt một vết bẩn ở góc khoang điều khiển, ghét bỏ rụt lại rồi tiện tay lau ngay lên vạt áo của Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc nhìn mà dở khóc dở cười. Nhóc còn này thật chẳng phụ cái tên Kẹo Cao Su chút nào, đúng là đi đến đâu dính tới đó, vừa nũng nịu vừa kiêu kỳ, lại còn bướng bỉnh, không biết rốt cuộc là ai đã nuông chiều ra cái tính này nữa.
Hắn túm nó lên, bóp nắn loạn xạ một phen: "Lát nữa phải ngoan chút biết không? Tìm chỗ nào bám cho chắc, ngã đau thì tao mặc kệ đấy."
Kẹo Cao Su chậm rì rì mà bò l*n đ*nh đầu hắn, chui vào giữa mái tóc nâu rối, còn duỗi xúc tu kéo loạn xạ, định làm ổ cho mình.
Nhung Ngọc lôi thẳng nó xuống: "Trên đầu thì không được. Tao mà hói thì làm sao giờ? Đổi chỗ khác."
Kẹo Cao Su ra vẻ cực kỳ không tình nguyện, buông tóc hắn ra, xúc tu ôm chặt lấy cổ hắn, rồi thuận theo yết hầu, chui tọt vào trong áo sơ mi.
Cảm giác lành lạnh như thạch rau câu, dán lên da thấy quái quái.
"Này." Nhung Ngọc trêu nó, "... Mày là kẹo trống hay kẹo mái thế?"
Vật nhỏ này có phân giới tính không? Sao giống hệt một cục háo sắc vậy?
Đương nhiên Kẹo Cao Su chẳng đáp lại.
Nó ngoan ngoãn cuộn tròn ngay vị trí tim Nhung Ngọc, như thể đang cosplay lớp giáp bảo vệ trái tim vậy.
"Khảo nghiệm khai giảng Trường Sao sẽ bắt đầu sau 10 phút nữa, mời các thí sinh tiến hành kiểm tra, chuẩn bị trước kỳ thi--"
"Đang tải bản đồ."
"Đề thi đang được quay ngẫu nhiên."
Giọng nữ máy móc vang lên trong tai nghe của Nhung Ngọc, báo hiệu kỳ thi đã chính thức sẵn sàng.
"Đã quay xong."
"Quy tắc loại trừ: mỗi lần hạ gục một người được một điểm; loại trừ thí sinh có điểm sẽ nhận toàn bộ điểm của đối phương; tích lũy được mười điểm coi như vượt qua kỳ thi."
Trước mắt hắn tức thì hiện ra một loạt các quy định và lưu ý của phòng thi, phần lớn đều là mấy chuyện cũ rích.
Nhung Ngọc gần như chẳng buồn xem kỹ, chỉ tùy ý nhấn xác nhận, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhàn nhạt.
Cùng lúc đó, bên trái phía trên tầm nhìn nhảy ra đồng hồ đếm ngược của kỳ thi, cùng bảng thông tin toàn bộ thí sinh trên chiến trường, mỗi cái tên đều đi kèm mã số và số người đã hạ gục.
Ngay giây đầu tiên, hắn đã chú ý đến một cái tên quen thuộc.
Trùng hợp thay, bọn họ ở cùng một phòng thi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!