Chương 39: Vì sao không tỏ tình?

Lễ hội súng màu náo nhiệt và nhàn nhã qua đi, lại sắp đến kỳ thi sát hạch lần thứ hai.

Đối với hầu hết mọi người mà nói, kỳ thi sát hạch của Trường Sao, có nghĩa là những trận đấu huấn luyện chiến thuật quy mô lớn không thể hẹn trước, có nghĩa là phòng luyện tập cơ giáp chật kín người, có nghĩa là những buổi huấn luyện khổ cực không ngừng nghỉ, hết lần này đến lần khác trong phòng trọng lực và khoang mô phỏng.

Nhưng với Nhung Ngọc mà nói, phần khó nhất trong kỳ thi sát hạch từ trước đến nay không phải mấy trận đấu luyện, mà là đống kiến thức lổm nhổm trên sách vở yêu cầu học thuộc lòng và biện luận. Vậy nên thường thường khoảng nửa tháng trước kỳ thi, là lúc hiếm hoi chẳng thấy bóng dáng Nhung Ngọc xuất hiện trong bất kỳ phòng đấu huấn luyện nào.

Vì hắn đã chết dí trong thư viện và phòng tự học rồi.

Nhưng năm nay vận may của hắn tốt hơn một chút, hắn có thể tìm được một gia sư đỉnh cao cân mọi thể loại.

Quý Lễ.

Nhung Ngọc thật sự không thể hiểu nổi, đầu óc Quý Lễ làm bằng gì, như thể cho dù là kiến thức tối nghĩa khó hiểu cỡ nào chỉ cần lướt qua mắt cậu, liền có thể dùng ngôn ngữ đơn giản nhất để giải thích lại, rồi đưa ra những công thức ứng dụng chi tiết dễ hiểu, chuẩn một cỗ máy hấp thu kiến thức di động.

Vậy cho nên, việc cậu nhóc này thường thường khiến cho người khác phải nổi lòng đố kỵ, cũng không phải là không có lý do.

Thế là mấy ngày nay Nhung Ngọc liền bám dính lấy Quý Lễ, tùy tiện tìm một phòng học trống, là có thể vùi mình trong đó cả ngày.

Mà cùng nhau tự học còn có An Dĩ Liệt và Dương Tây Châu.

Dương Tây Châu theo tới đơn giản là vì lo lắng hắn táy máy sờ mó với Quý Lễ, chọc giận Quý Lễ. Còn ánh mắt của An Dĩ Liệt, thì phức tạp hơn một chút, tựa như bao gồm khó hiểu, mờ mịt và hơi chút dò xét.

Đặc biệt là khi nhìn thấy hiện trường phòng tự học, sương mù trong mắt An Dĩ Liệt càng dày đặc.

Lúc Nhung Ngọc học bài, đều ôm Kẹo Cao Su làm gối ôm mini trong lòng, một tay xoay bút, liên tục khoanh tròn đánh dấu trên màn hình ánh sáng, một tay lại tự nhiên đùa nghịch xúc tu nhỏ của Kẹo Cao Su.

Mà mấy người vây quanh bàn, trừ cậu ta ra, đều là cái điệu đã nhìn quen chả may mảy bép xép.

Nếu Nhung Ngọc uống dở cốc nước đường chanh, tiện tay đặt sang một bên, liền sẽ có một xúc tu nho nhỏ thò ra từ bé gối ôm Kẹo Cao Su, len lén trộm cốc nước này, "ừng ực ừng ực" uống sạch veo.

Còn không quên chùi chùi miệng, vờ vịt như chẳng làm gì cả.

Nhung Ngọc cũng như thể không nhìn thấy..... Chả trách lại béo ra kinh thế.

Chẳng qua, đến lúc Nhung Ngọc đổi qua một cốc cà phê, Kẹo Cao Su còn muốn lén trộm, bèn bị Nhung Ngọc chộp lấy xúc tu nhỏ.

"Cái này mày không uống được," Nhung Ngọc lười biếng dùng bút chọc nó một cái, "Uống vào là không ngủ được, tối lại mè nheo với tao."

Lần trước cho Kẹo Cao Su uống chút cà phê, nhóc này cả cục kẹo đều như thể bị tiêm chất k*ch th*ch, nửa đêm nhảy disco ở đầu giường hắn, khiến hắn cả đêm không ngủ ngon.

Kẹo Cao Su ấm a ấm ức che kín mặt, ngược lại càng thêm lăm le thèm thuồng cốc nước kia.

Xúc tu tí hon móc một cái.

Lại móc một cái.

Nhân lúc Nhung Ngọc đang làm bài không chú ý, đã âm thầm móc nó đến bên cạnh mình.

Sau đó...

Quý Lễ lạnh nhạt thản nhiên đè nó lại, cả cục kẹo bèn như bị đóng băng, không nhích được tí tẹo nào, ngay cả xúc tu nhỏ cũng tội nghiệp vô cùng cứng ngắc tại chỗ.

Sau đó Quý Lễ mặt lạnh như tiền, đổi cốc rỗng của mình và cốc cà phê chưa động đến của Nhung Ngọc.

Kẹo Cao Su: !!!

Bản thể khốn nạn!

Lát sau Nhung Ngọc ngẩng đầu lên, chỉ thấy một cốc cà phê cạn sạch bách, ngay bên cạnh xúc tu nhỏ của Kẹo Cao Su, liền nhéo nhéo nó lầm bầm: "Tối nay mày ngủ bể cá. Tối tao phải ôn thi, mày không được quấy tao nữa, nghe rõ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!