Lúc chạng vạng, lễ hội súng màu kéo dài hai ngày cũng gần đến bế mạc, mặc dù các cửa ải đều đã đóng lại, nhưng đám học sinh vẫn đang chiến đấu ác liệt trong mê cung, nỗ lực tranh giành chút điểm tích lũy cuối cùng. Còn bạch kỵ sĩ cùng đại ma vương trấn ải đã sớm rời khỏi lễ đường, đang đi dạo trong lễ hội.
Bởi vì việc thuê thú cưng tác chiến, không ít học sinh ra vào trường đều mang theo một con thú cưng nhỏ độc lạ, Nhung Ngọc không nhịn được động lòng, ôm Kẹo Cao Su ra ngoài hóng gió.
Dù sao nhóc con này từ khi theo hắn, rất khó có được cơ hội công khai ra ngoài chơi như những thú cưng khác, Nhung Ngọc luôn cảm thấy nó có chút oan ức.
Quý Lễ theo bản năng muốn ngăn hắn lại, nhưng nghĩ lại, ngoài An Dĩ Liệt, cũng không ai biết hình dáng thực thể của tinh thần thể của cậu, cho dù Nhung Ngọc có mang ra, cũng không sao hết.
Nhưng mà...
Khi Kẹo Cao Su nằm bò trên xương quai xanh của Nhung Ngọc, ánh mắt của Quý Lễ bắt đầu không xong rồi.
Kẹo Cao Su vẫn luôn thích dính ở nơi đó, như thể nó có cái ổ của chính mình.
Còn thay đổi đủ mọi kiểu làm nũng, đòi uống nước ngọt, đòi ăn kẹo, rờ rờ d** tai Nhung Ngọc, xúc tu nhỏ chỉ vào thứ gì, Nhung Ngọc liền ngoan ngoãn mua về.
Chẳng bao lâu, trên đầu Kẹo Cao Su đã đội một chiếc vương miện nhỏ lấp lánh, vui vẻ thoả mãn uống nước ngọt, xúc tu nhỏ còn cầm một cây kẹo m*t phát sáng hình gậy tiên.
Nhung Ngọc còn chẳng có vẻ gì là tiếc tiền, hắn rõ ràng là thiếu tiền, nhưng khi chi tiền cho Kẹo Cao su, lại chẳng hề keo kiệt tí nào.
Quý Lễ mím môi, hơi nhíu mày: "... Cậu chiều nó quá rồi đấy."
Kẹo Cao Su nghe vậy, tức đến mức phồng lên thành một cục: Bản thể vô dụng! Bản thân không theo đuổi được vợ, còn ghen ghét nó được chiều hơn!
"Mấy con thế này... đều rất mè nheo." Quý Lễ cụp mắt, "Sẽ càng ngày càng khó chiều hơn."
Cậu dường như đang nói Kẹo Cao Su, lại như đang nói điều gì khác.
"Có sao?" Nhung Ngọc chọc chọc Kẹo Cao Su.
Kẹo Cao Su vô tội "gu chi" một tiếng, lại cố ý diễu võ giương oai hôn lên đầu ngón tay Nhung Ngọc.
Nhung Ngọc cười khẽ: "Vẫn ổn, nó ngoan lắm."
Vành tai Quý Lễ muốn bốc cháy: Sao cậu lại có một tinh thần thể mặt dày không biết xấu hổ như thế chứ!
Kẹo Cao Su thấy bản thể thất bại, càng đắc ý, ỷ vào Nhung Ngọc đội nó lên đầu, lại chạy đến cổ Nhung Ngọc, dính dính cọ cọ, không ngừng gẩy gẩy những sợi tóc mái của Nhung Ngọc.
Một lát sau, lại chui vào cổ áo Nhung Ngọc.
Quý Lễ cuối cùng rũ mắt xuống, ho khan một tiếng: "Tôi ôm hộ cậu một lát nhé?"
"Được." Nhung Ngọc đang đứng bên đường xem biểu diễn, nghĩ đến Quý Lễ hình như cũng rất thích Kẹo Cao Su, liền cười híp mắt đưa cho cậu.
Kẹo Cao Su run bần bật, không tình nguyện, lôi kéo dính chặt lấy Nhung Ngọc không buông, bị ánh mắt lạnh băng của Quý Lễ quét qua, lại run rẩy buông Nhung Ngọc ra, bị Quý Lễ tùy tiện ném lên vai mình.
Kẹo Cao Su còn muốn lén thò xúc tu nhỏ ra, cuốn lấy cổ tay Nhung Ngọc, bảo Nhung Ngọc mau mau ôm nó trở về.
Bị ngón tay Quý Lễ nhẹ nhàng chọc một cái.
Cả cục kẹo cứng đờ lại, nhích một xíu cũng không được, xúc tu tí hon cũng cứng nhắc giữa không trung.
Nham hiểm! Vô sỉ!
Bản thể ngu ngốc này mãi mãi không bao giờ vừa mắt nó, rõ ràng những gì nó làm đều là việc chính cậu muốn làm, dựa vào đâu mà bắt nạt nó!
Nhung Ngọc vừa quay đầu, bèn nhìn thấy Kẹo Cao Su ngoan ngoãn dễ bảo rúc trên vai Quý Lễ, không nhịn được nheo mắt, khẽ hừ một tiếng: "Nó quả nhiên thích cậu hơn một chút nhỉ."
Nhung Ngọc có hơi ghen tị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!