Chương 34: Ác bá mọc lông xù rồi

Lúc Nhung Ngọc liên lạc với đàn chị, hắn đã đi ra khỏi khu mê cung của lễ hội súng màu, đang đi lang thang không mục đích.

Đàn chị dở khóc dở cười: "Đã bảo là sẽ phục tùng sự sắp xếp của tổ chức đâu? Đã bảo là là vâng theo mọi mệnh lệnh đâu hả?"

Mặc dù tâm trạng Nhung Ngọc không tốt, vẫn cười tủm tỉm nói: "Xin lỗi nhé, đàn chị, còn việc gì gấp em có thể giúp không?"

Đàn chị liên tưởng đến không khí trầm mặc giữa hai người ban ngày, đoán chừng xác suất cao là giữa hai đàn em này có chuyện rồi.

Xét thấy sự b**n th** của Nhung Ngọc, quả thực đã làm giảm đáng kể tỷ lệ thông qua ải, cô cũng không ép hắn nữa: "Thôi, đừng nghĩ nhiều, nếu nhóc không vui, thì cứ đi chơi đi, lễ hội là để mấy đứa vui vẻ mà."

"Đợi lần sau mà cần em giúp, em không được chạy nữa đâu đấy."

Nhung Ngọc gật đầu.

Lễ hội súng màu của Trường Sao là một lễ kỷ niệm khác thường, ngoài cuộc chiến sinh tồn trong khu mê cung, bên ngoài mê cung còn có các câu lạc bộ học sinh tổ chức hoạt động. Vô số người trên thân còn treo dấu vết bị súng màu bắn hạ, lại hăm hở bừng bừng đi tới đi lui.

Ngoài mấy kiểu biểu diễn thông thường, còn có quầy bói toán, thử thách trò chơi quang não đang thịnh hành, có người còn mở võ đài để so tài võ thuật. Hắn thậm chí còn thấy thầy Lịch sử liên tinh của mình tổ chức một thử thách đố vui kiến thức Lịch sử liên tinh, bên cạnh chất đống búp bê nhỏ như núi, nhưng chả con nào được tặng đi.

Lúc đi ngang qua, Nhung Ngọc có chút muốn cười, bị thầy dịu dàng lườm nguýt một cái, thế là không dám cười thành tiếng.

Có học sinh đang mở quầy hàng nhận ra hắn, bèn chào hỏi: "Nhung Ngọc, chiều không phải giữ chốt nữa à?"

Nhung Ngọc cười tủm tỉm hỏi lại: "Sao? Tiếc hả?"

"Ai tiếc ba," Học sinh tặc lưỡi, ngờ vực nhìn hắn, "Quý Lễ không phải vẫn đang giữ chốt à?"

"Thì sao?" Nhung Ngọc hỏi ngược lại.

Học sinh im re.

Nhung Ngọc thích Quý Lễ, cứ như là chuyện hiển nhiên.

Nhung Ngọc nghĩ, có lẽ Quý Lễ cũng nhìn hắn như vậy? Mình chỉ là một kẻ theo đuổi lòng dạ bất lương, chứ không phải một người bạn đáng để kết giao.

Hắn nhíu mày, không muốn nghĩ thêm nữa.

Nhà ăn trường học để hợp rơ với lễ hội súng màu, tông xoẹt tông cho ra mắt mấy món chống đói, đồ ăn vặt mới lạ, được bày bán bởi robot hàng rong tự động.

Nhung Ngọc tiện tay gọi một con robot bán đồ ăn vặt lại, trên đó bày bán đủ loại kẹo m*t đổi màu hình dáng khác nhau, từ hình đầu lâu đến con dơi, rồi hình vương miện nhỏ, vị trái cây, trong suốt lấp lánh, sẽ đổi màu theo tâm trạng người ăn.

Nhung Ngọc lấy một cái hình đầu lâu, lại lấy một cái hình vương miện nhỏ.

Hắn nhét cái hình đầu lâu vào miệng, theo bản năng muốn nhét cái hình vương miện nhỏ vào túi, cho Kẹo Cao Su chơi, rồi sực nhận ra Kẹo Cao Su đã bị hắn tặng đi rồi.

Nhung Ngọc đột nhiên thấy chán nản.

Hắn đã làm mất Kẹo Cao Su, cũng đánh mất công chúa.

Mọi thứ dường như đều trở nên tẻ nhạt, Nhung Ngọc lấy cái kẹo m*t trong miệng ra, nó đã biến thành màu xanh lam tượng trưng cho sự buồn bã.

Đến cả vị ngọt cũng hóa thành vị đắng, trông càng lúc càng khó ăn.

Hắn gửi tin nhắn cho Dương Tây Châu: [Hai tinh tệ, thuê cậu đưa cầu lông đến cho tôi.]

Dương Tây Châu chỉ trả lại hắn một chữ [Xéo].

Một dịp ngon nghẻ như lễ hội này, ông chủ Dương đang vội vàng kiếm tiền, nào có rảnh rỗi kiếm hai hào này của hắn, phục vụ cái kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi hắn đây.

Đi ngang qua một quầy hàng thú cưng, Nhung Ngọc dừng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!