Chương 33: Nhung Ngọc đi mất rồi

Lễ hội súng màu, thay vì nói là một cuộc thi, thì đúng hơn là một lễ kỷ niệm ngày thành lập trường một cách độc đáo. Trong ngày lễ hội, Trường Sao được trang hoàng, đổi mới toàn bộ, chủ đề năm nay chọn chính là Toà thành quỷ. Họ thậm chí còn chiếu ánh sáng lên khu nhà màu trắng của Trường Sao, đổi tông màu thành đỏ sẫm, khắp nơi trang trí mạng nhện, xương trắng, graffiti vết máu khô, học sinh cũng mặc trang phục kỳ lạ đi lại giữa đó.

Hôm nay Quý Lễ đẹp lạ lùng.

Trang phục của người giữ chốt đều do đàn chị chuẩn bị, nhân vật Quý Lễ sắm vai là Ma vương tà ác, mặc một chiếc áo choàng phức tạp lại tinh xảo, chiếc mũ trùm đầu thật lớn che khuất nửa khuôn mặt Quý Lễ, chỉ để lộ chiếc cằm đường cong duyên dáng, cùng đôi môi ưu nhã đỏ mọng. Vén mũ trùm lên, có thể nhìn thấy đôi mắt xanh thẳm và mái tóc đen nhánh của cậu.

Còn đội một chiếc vương miện bạch cốt, rách bươm.

Từ khi Nhung Ngọc nhìn thấy bộ trang phục này của Quý Lễ, đã không kìm được mà suy tưởng lung tung. Hắn càng mong ngóng đàn chị sắp xếp cho Quý Lễ một chiếc váy công chúa đen tuyền, dệt bằng mạng nhện, giống như công chúa trong Lâu đài ác ma vậy.

Nếu Quý Lễ còn có thêm cặp sừng ác quỷ và một cái đuôi đáng yêu, thì không còn gì bằng.

Mặc dù dáng vẻ hiện tại đã đẹp lắm rồi.

Chỉ là Quý Lễ hôm nay vẫn không chịu để ý đến hắn, cả hai được sắp xếp ở cùng một lễ đường, chờ đợi đám học sinh vượt qua muôn vàn thử thách để đến khiêu chiến.

Cả hai được tính là một cửa ải, chiến thuật và cơ giáp, phúc lợi chọn một trong hai. Vượt qua bất kỳ ai trong hai người họ đều được tính là qua cửa.

Chín mươi phần trăm mọi người, đều chọn Quý Lễ.

Dù sao đều là ăn hành, ai cũng muốn bị ăn một cách dễ chịu hơn chút.

Nhung Ngọc chỉ có thể ngồi trên vai cơ giáp của mình, lười biếng hát nghêu ngao, nghe Nhóc Xám Xịt kể chuyện—— Nhóc Xám cũng được trang trí, thoạt nhìn giống như một tượng đồng kỵ sĩ loang lổ rỉ sét, phối với toà lâu đài tối tăm và ma quái này hợp dị thường.

Còn Nhung Ngọc, là người duy nhất trong lễ đường u ám này, khoác lên bộ giáp kỵ sĩ màu trắng bạc, thành một kẻ dị loại.

Hắn cười dịu dàng nhìn Quý Lễ thanh lí từng kẻ từng kẻ đến thách đấu, thỉnh thoảng lại mở miệng quấy rầy: "Có ai muốn đổi cửa ải thử thách một chút không nào—— "

Tất nhiên là không.

"Thế có ai thua rồi muốn thách đấu lại lần nữa không—— " Nhung Ngọc lại hỏi, "Tôi ở đây có thể cho cơ hội lần hai đấy."

Vẫn chả có ma nào.

Khó khăn lắm mới có một đàn em nữ, lon ton chạy đến.

Mắt Nhung Ngọc sáng lên: "Đàn em, muốn thách đấu cơ giáp hả?"

"Không đâu anh," Đàn em nữ nhét vào tay hắn một viên kẹo thông họng, nhìn hắn với ánh mắt đầy thương hại: "Đàn anh Ngọc, nghỉ xíu đi ạ, không ai chọn anh đâu á."

Mọi người lúm khúm cười thầm.

Khó khăn lắm mới tham gia một hoạt động của trường, không ai muốn tự chuốc lấy khổ đau cả.

Nhung Ngọc bị đả kích đến mức ủ rũ héo hon, tồi tệ hơn là, quan hệ giữa Quý Lễ và hắn vẫn rất tệ, cả ngày đều coi hắn như không khí.

Đặc biệt là mấy đứa đàn em gái trai đủ cả kia, dường như rất sùng bái Quý Lễ, ngay cả điểm lễ hội cũng không màng, mặt đỏ bừng hỏi không ngớt mồm, đều là đám câu hỏi ngu ngốc cấp độ kiến thức nhận biết, nhưng lại cứ nấn ná ăn vạ không chịu phắn đi.

Nếu là ngày thường, Quý Lễ sẽ không thèm để ý đến họ.

Nhưng hôm nay Quý Lễ lại kiên nhẫn lạ thường, câu hỏi ngu đần thế nào cũng chịu trả lời, thân thiện đến mức chẳng giống một Ma vương tà ác chút nào, mà cứ như một anh trai hoà ái dễ gần, chỉ là hơi lạnh lùng chút thôi.

Đợi hắn lại gần, cũng chỉ nhận được ánh mắt nhàn nhạt của Quý Lễ.

Nhung Ngọc lập tức bị đả kích rồi.

Thế là, tất cả học sinh đến lễ đường đều thấy được, vị kỵ sĩ trắng cười tủm tỉm kia, lái cơ giáp chặn ngang cửa, giữa đường thách đấu, quần cho tất cả đám đàn em gái trai đến thách đấu kia tơi bời.

Đến nỗi đàn chị phải gọi đến, ra lệnh cho tên này không được làm loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!