Lần này Nhung Ngọc thực sự đã làm Quý Lễ giận.
Hắn chờ Quý Lễ ở phòng tập, Quý Lễ làm như không thấy; hắn đến nhà ăn cùng Quý Lễ ăn cơm, Quý Lễ cũng không chịu nói chuyện; hắn chủ động ngồi cạnh Quý Lễ trong giờ học, Quý Lễ lập tức đứng dậy bỏ đi, một ánh mắt cũng không thèm liếc hắn.
Nhưng dường như vẫn còn đường sống cứu chữa, ví dụ như hắn kéo nhẹ tay áo Quý Lễ, gọi tên của Quý Lễ.
Quý Lễ sẽ miễn cưỡng ngồi xuống, nhưng không nói một lời nào với hắn, chỉ tự mình giận dỗi.
Đến phòng huấn luyện cơ giáp, tình hình càng tệ hơn, ngay cả nhìn Nhung Ngọc một cái cũng không thèm, tự mình ngồi sang một bên.
Tình trạng này cò keo kéo dài suốt mấy ngày, cho đến thứ Sáu, đàn chị hội học sinh bí ẩn gọi cả hai ra: "Chuyện lễ hội súng màu, mấy đứa nghĩ sao rồi?"
Nhung Ngọc ngẩn người, lúc này mới sực nhớ tới chuyện đàn chị gọi hắn ra lần trước.
Lễ hội súng màu của Trường Sao, tiền thân là lễ kỷ niệm thành lập trường, sau này mới chuyển thành một hoạt động kỷ niệm đặc trưng.
Trong đó, hoạt động thử thách nhất là do các đàn chị đàn anh hội học sinh tổ chức. Vào ngày lễ hội, toàn trường sẽ được trang trí thành một mê cung, thiết lập đủ loại chướng ngại vật, tổng cộng mười hai cửa ải, mỗi cửa ải do một người trấn giữ, hạng mục kiểm tra khác nhau. Học sinh sẽ dùng súng màu và đấu võ để loại nhau, bản thân cố gắng thủ vững, người cuối cùng còn sống sót và vượt qua nhiều cửa ải nhất sẽ có phần thưởng.
Trước đây, vị trí thứ nhất và thứ hai của lễ hội súng màu bộ trong khối trung học luôn do Nhung Ngọc và Quý Lễ thầu trọn gói.
Đàn chị hỏi họ: "Lần này mấy nhóc có muốn làm người giữ chốt không?"
Nhung Ngọc cười hỏi: "Không phải luôn là các tiền bối làm ạ?"
Đàn chị mặt không cảm xúc: "Ừ thì là thế, nhưng các tiền bối hiện đang bị hai cậu đánh cho trầm cảm rồi."
Nhung Ngọc chớ hề áy náy, thậm chí còn nheo mắt cười, cằm cũng theo đó nếch lên, rặt một vẻ đắc ý dạt dào, nhìn có chút thèm đòn.
Bị Quý Lễ liếc một cái, lại không tự chủ cụp đuôi ủ rũ.
Đàn chị nhìn thấy cảnh này, lờ mờ nhớ đến mấy tin đồn hâm hấp trong trường, mắt sáng như đèn pha, di chuyển qua lại giữa hai thiếu niên, cuối cùng hắng hắng giọng: "Vậy ý mấy đứa thấy sao?"
"Em đi." Kiểu hoạt động vừa vui vừa có thể công khai tẩn người thế này, Nhung Ngọc trước nay vẫn luôn hết sức hứng khởi.
Bản thân đi thì thôi, còn dám trước mặt đàn chị, kéo kéo tay áo Quý Lễ, ý bảo cậu cũng đồng ý đi.
Quý Lễ cắn môi, không dễ thấy mà rút ống tay áo ra: "Tùy cậu."
Đàn chị lúc này càng thêm chắc chắn, tin đồn trên mạng quả nhiên không giả. Nhung Ngọc quả thực là một lòng lưu luyến si mê Quý Lễ, tiếc rằng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Tiểu thiếu gia như Quý Lễ này, gia thế kém hơn chút thôi cũng đừng mong với tới, làm sao có thể để mắt tới tên khốn làm xằng làm bậy như Nhung Ngọc.
Tưởng tượng như vậy, đàn chị còn hơi thương cảm cho Nhung Ngọc. Nghĩ rằng nhóc đàn em này thiên phú trác tuyệt, dù xuất thân thấp đi nữa cũng là tiền đồ chói lọi, lại cứ đâm đầu vào Quý Lễ, nhỡ một ngày đầu óc nóng lên gây ra hoạ gì, e rằng ngay cả mạng cũng không còn, thật là quá thảm.
Đàn chị đã tính sẵn rồi, liền cố ý tách họ ra, cười nói: "Đã vậy, Nhung Ngọc em đi giữ ải số một ở cửa Bắc, Quý Lễ thì đi giữ ải số mười ở sân huấn luyện nhé."
Một Nam một Bắc, xa đến mức có mọc cánh cũng không bay qua được.
Nhung Ngọc vốn định kháng nghị, lại nghe thấy Quý Lễ nhàn nhạt "ừ" một tiếng, có thể thấy cũng chẳng muốn ở cùng với hắn mấy.
Tức khắc bèn ngậm miệng không nói nữa.
Sao hắn lại cãi nhau với Quý Lễ chứ?
Nhung Ngọc bực bội bước ra khỏi cửa, vừa khuất khỏi tầm mắt của đàn chị, hắn liền không nhịn được tóm lấy cổ tay Quý Lễ, kéo về phía mình: "Quý Lễ, cậu chờ tôi một chút."
Quý Lễ vẻ mặt lạnh nhạt, nhìn hắn: "Làm gì?"
Nhung Ngọc cười híp mắt nhìn cậu: "Kẹo Cao Su không thể cho cậu, cái khác được không?"
Quý Lễ thầm nghĩ, hắn còn có cái gì khác, chẳng lẽ có thể tự đưa bản thân mình cho cậu sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!