Chương 30: Cợt nhả, vô liêm sỉ

Kẹo Cao Su ngọ nguậy trong lòng bàn tay Quý Lễ , toàn thân đều sặc mùi tinh thần lực của Nhung Ngọc.

Quý Lễ rũ mắt nghĩ, nếu bản thân vạch trần Nhung Ngọc, Nhung Ngọc sẽ giống như tối qua, chủ động hôn cậu ư? Hay là sẽ đỏ mặt, mềm mại cầu xin cậu, nói thích cậu?

Cái tên không đứng đắn này, vốn không hợp làm bạn trai cậu, nhưng Nhung Ngọc có lẽ chỉ là hơi bốc đồng một chút, lại không rõ mức độ nghiêm trọng của chuyện này, nên mới mơ mơ màng màng phạm phải lỗi lầm hoang đường kia.

Cậu phải hung dữ một chút, dạy dỗ hắn thật nghiêm, nếu Nhung Ngọc chịu ngoan ngoãn một chút, sau này đều nghe lời cậu... 

Cậu cũng không phải không thể miễn cưỡng nhận lời hắn.

Nhưng phải dạy dỗ cho tốt trước mới được. 

Dạy dỗ tuyệt đối không thể là hôn, đó là cho cái tên phóng túng kia ngon ngọt mất rồi.

Quý Lễ đeo gương mặt kiêu ngạo lạnh lùng, trong đầu lại xoay chuyển hơn một ngàn tám trăm khúc cua, suy nghĩ càng bay càng xa, khóe miệng lại vô thức nhếch càng lúc càng cao. 

Cậu thậm chí có thể làm nhiều hơn một chút, ví dụ như để Nhung Ngọc nói cho rõ ràng, rốt cuộc đã làm gì với tinh thần thể của cậu, rồi... hoàn trả nguyên đai nguyên kiện lại trên người Nhung Ngọc. 

Đây là hình phạt công bằng nhất rồi, cậu thật ra chỉ muốn làm rõ, rốt cuộc Nhung Ngọc còn có bao nhiêu tâm tư thầm kín không đứng đắn với cậu nữa.

Quý Lễ tóm lấy Kẹo Cao Su, giống như tóm được cái đuôi nhỏ của Nhung Ngọc, đến xúc tu nhỏ nhắn cũng lắc lư vui vẻ theo, không tự chủ được tràn ra ý cười mắt thường có thể thấy, thậm chí còn mong chờ vẻ mặt của Nhung Ngọc khi biết bí mật bị phát hiện.

Cửa khoang lại một lần nữa bị đẩy ra. 

Quý Lễ nhanh chóng thu lại ý cười trong mắt, ôm Kẹo Cao Su trong tay, không nói một lời im lặng nhìn hắn trân trân.

Chỉ có biểu cảm là mang theo một áp lực vô hình.

"A," Nhung Ngọc thấy vật nhỏ trong tay cậu, quả nhiên sửng sốt một thoáng, "... Nó chạy ra à?"

Việc hắn lén nuôi thú cưng, thế là lòi ra rồi?

Quý Lễ đứng thẳng người, cả người đều thấm vẻ lãnh đạm lại kiêu ngạo.

Bực mình là nhóc con Kẹo Cao Su mất giá này, vừa nhìn thấy Nhung Ngọc, liền nhảy nhót chui vào lòng đối phương. 

Nhung Ngọc giấu cục cưng nhỏ vào trong lòng, cười hì hì giở trò: "Cậu cái gì cũng chưa thấy, chẳng thấy cái gì hết, nhá?"

Quý Lễ không định để hắn lấp l**m cho qua, mặt không biểu cảm nhìn hắn: "Không định giải thích sao?" 

Nhung Ngọc chỉ có thể hơi xấu hổ mà gãi gãi tóc, quả nhiên như cậu mong muốn, thật cẩn thận ghé lại bên người cậu, như lấy lòng mà kéo kéo tay áo cậu.

"Quý Lễ..." Nhung Ngọc nheo mắt, làm dịu giọng, cười tủm tỉm dỗ dành thiếu gia nhỏ, "Cậu còn nhớ tôi từng khen cậu trên bục giảng không?" 

Sao có thể không nhớ, trước đó chẳng hề bàn bạc trước với cậu, đã cứ vậy đơn giản thô bạo thổ lộ.

"Lời tôi nói đều là thật lòng, cậu vừa đẹp, vừa giỏi, vừa tốt, tính cách cũng dịu dàng, đối xử với tôi cũng đặc biệt tốt, cậu thật sự hơn xa một trăm thằng Dương Tây Châu." Nhung Ngọc một khi đã khen người ta, thì đó chính là tâng bốc không biên giới, chém gió mà không đỏ mặt tẹo nào, ý cười ngập tràn ánh mắt, lại đong đầy vẻ chân thành.

Quý Lễ chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng. 

Áp suất quanh người lại mắt thường có thể thấy mà xuôi xuôi.

Tốt lắm tốt lắm, tiểu thiếu gia được vuốt êm lông rồi.

Nhung Ngọc lại càng ghé sát hơn: "Quan hệ giữa hai ta, cậu biết mà, tôi ngay cả người hầu của cậu cũng chịu làm. Tôi còn nhớ, cậu còn chịu giúp tôi nuôi cầu lông..." 

Bắt đầu dùng thẻ tình bạn rồi đây.

Quý Lễ tựa hồ có chút ngượng ngùng mà né tránh ánh mắt, ngoảnh đầu đi, vành tai phớt màu hồng phấn, nhỏ giọng nói: "Cậu nói thẳng đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!