Chương 3: Kẹo Cao Su lén lút vượt biên

Trường Sao là học viện chiến đấu duy nhất trong đế quốc, không trực thuộc quân đội.

Ở đây dạy chiến thuật, cơ giáp, các kỹ xảo chiến đấu trong mọi tình huống, mục đích duy nhất là đào tạo ra những chiến binh mạnh mẽ. Nơi này từng sản sinh ra những lính đánh thuê được trả giá cao nhất, những chiến thần đánh solo, thợ săn tiền thưởng, hải tặc liên tinh, kỹ sư cơ giáp, thậm chí cả vị chỉ huy mạnh nhất từng có của đế quốc.

So với trường quân đội của đế quốc nghiêm ngặt khuôn phép, Trường Sao tương đối tự do, nhưng đào thải và cạnh tranh lại khốc liệt đến mức người ngoài khó bề tưởng tượng nổi.

Mà Nhung Ngọc, hiện giờ được công nhận là cá nhân có chiến lực mạnh nhất, thành tích tổng hợp xếp thứ hai.

Hắn bề ngoài luôn mang dáng vẻ tốt tính dễ nói chuyện, mối quan hệ xung quanh cũng coi như không tệ, nhưng thực chất lại là sói giấu nanh giả làm cừu trên sàn đấu trong lời đồn đại, là người đang giữ kỷ lục đánh solo cao nhất, một trong tứ đại tai tinh của Trường Sao.

Nghe nói ở Trường Sao cứ chọn bừa ba học viên thì có hai người từng rơi vào nanh vuốt của hắn, người còn lại vừa thấy hắn là chân như bôi trơn chuồn ngay tắp lự.

Nói cách khác, việc thiên hạ đều hứng thú với mấy tin đồn về hắn cũng có nguyên nhân cả. Ác bá từng cho mình ăn hành tới tấp trong trường thi năm đó, nay lại ảo não trên tình trường, ước ao mà chẳng được, bị đoá hoa cao vời của trường lạnh lùng từ chối gì gì đó, chỉ nghe thôi đã thấy sướng hết cả người.

Đương nhiên, cái sự phê này chỉ dám giấu tiệt trong lòng.

Tóm lại, Nhung Ngọc cũng chẳng định kể hết những chuyện tào lao này cho cô em họ, chỉ im lặng gửi gắm cục Kẹo Cao Su của mình cho cô bé trước khi quay lại trường.

"Anh nỡ hả?" Em họ lúc sắp đi còn hỏi hắn.

Sao mà nỡ nổi!

Rời khỏi cái thứ mềm mềm có thể vò nắn trong tay kia, cả người Nhung Ngọc như kẻ đang cai thuốc, toàn thân bao phủ một tầng oán khí hậm hực u ám.

Nhưng Trường Sao không cho mang thú nuôi, hơn nữa Nhung Ngọc cũng tự hiểu lấy danh xưng sát thủ của thú cưng của mình đây. Nghỉ hè thì còn đỡ, một khi trở lại trường, chưa chắc hắn còn đủ sức lực để chăm lo cho Kẹo Cao Su.

Mà nhóc đó cũng chẳng phải thứ gì khiến người ta bớt lo, lúc nghỉ hè Kẹo Cao Su từng lăn lộn chơi đùa trên bệ cửa sổ, suýt thì rơi vào nồi mì ăn liền của hắn, hoà làm một với trứng tráng trong nồi.

Nhung Ngọc lần đầu phát hiện, phản xạ cấp S của mình lại dùng để vớt trứng, à không, vớt Kẹo Cao Su ra khỏi nồi.

Chỉ có điều.

Người tính không bằng trời tính. Vừa bước vào lớp được hai giây, hắn liền cảm giác nước trong bình của mình, hơi hơi sóng sánh, như thể có gì đó đang nhảy nhót bên trong..... Hắn biết ngay.

Kẹo Cao Su đứa nhóc đó làm sao chịu ngoan ngoãn nghe lời chứ.

Sắc mặt Nhung Ngọc lập tức đen lại, đưa tay giữ chặt bình nước.

Thế nhưng chần chừ một thoáng, hắn lại không nhịn được lo lắng.

Kẹo Cao Su có bị nghẹt thở không?

Nhung Ngọc nhớ tới dáng vẻ nhõng nhẽo đòi uống nước ngọt của nó, quả nhiên lòng lại mềm xuống. Hắn theo phản xạ ngồi xuống bên cửa sổ, lôi bình nước trong cặp ra.

Còn chưa kịp mở nắp, ánh sáng trước mặt đã bị che khuất.

Bóng người in trên mặt bàn. Cạnh bàn là một đôi chân thon dài.

Nhìn lên trên, là vòng eo mảnh dẻ lại dẻo dai, dáng người cao gầy xinh đẹp, và một đôi mắt xanh thăm thẳm.

Đôi mắt kia quá mức diễm lệ, khiến người ta chói mắt, phảng phất như mặt biển mịt mù khói sóng, bề ngoài thì yên ả, nhưng ẩn giấu sâu bên dưới là vô số hiểm họa đang chực cuộn trào.

Một đôi mắt như vậy, khảm trên gương mặt như khắc ngọc chạm ngà, cho dù có lạnh lùng ngạo mạn đến đâu, cũng dễ dàng khiến người ta dung thứ.

"Quý Lễ." Nhung Ngọc còn đang nhớ tới Kẹo Cao Su trong bình, khó tránh có hơi hoảng.

Trong lớp bốn bề im lặng.

"Đây là chỗ của tôi." Quý Lễ mặt không cảm xúc nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!