Chương 29: Đã thích mình đến mức này rồi hay sao?

Nhung Ngọc hoàn toàn không thấy lời khen của mình có gì không ổn. Khi hắn sinh ra ngưỡng mộ với ai đó, đều sẽ không keo kiệt lời khen. Quý Lễ thoạt nhìn dường như cũng không có gì thay đổi, ngoại trừ thiếu gia nhỏ ngoài mặt tựa hồ bị khen đến có hơi thẹn thùng.

Chỉ có cái bóng trên mặt đất, như là rất hưng phấn, nhe nanh múa vuốt mà cọ hắn, thân mật đến nỗi có chút quá mức. Nhung Ngọc có chút tò mò chạm vào, một cái xúc tu nhỏ thò ra từ trong bóng, tham lam cuộn lấy đầu ngón tay của hắn, rồi nhanh chóng bị bản thể trấn áp, rụt trở về.

Hắn lại chọc chọc, một cái xúc tu nhỏ khác nhô đầu ra, rồi lại nhanh chóng rụt lại.

Hắn đối với cái trò này tựa hồ rất có hứng thú, không ngừng trêu chọc cái bóng của Quý Lễ, cuối cùng bị Quý Lễ tóm lấy cổ tay, lạnh giọng nói: "Đừng quậy nữa."

Nhung Ngọc lúc này mới hậm hực rụt tay về, không biết xấu hổ hỏi: "Hôm nay chúng nó có phải đặc biệt thích tôi không?"

Hắn thèm thuồng nhìn cái bóng, mong đợi bên trong sẽ chui ra một đám xúc tu nhỏ hoạt bát đáng yêu, có thể để hắn tùy tiện n*n b*p.

"Có lẽ là đói lâu rồi," Quý Lễ rũ mắt nhìn chằm chằm cái bóng của mình, hơi mím môi, "... Muốn ăn cậu."

Dường như để tăng thêm độ tin cậy cho những lời này, cậu thậm chí còn để một cái xúc tu bé nhỏ nhảy ra, làm bộ hung dữ.

Không ngờ lại bị Nhung Ngọc ập tới, ôm trọn vào lòng. Xúc tu nhỏ xinh lâm thời làm phản, mềm oặt rúc vào lòng Nhung Ngọc.

Chẳng khác nào một bé ngoan nhỏ tự giao hàng tận nhà, cho không một món hời.

Hình nhân nhỏ trong lòng Nhung Ngọc đang hồ hởi reo vang: Quý công chúa quả thực đúng là Bồ Tát mà!

Quý Lễ: ...

Trong khoang tinh thần chỉ có hai người cậu và Nhung Ngọc, lại kề sát như vậy, Nhung Ngọc còn lung tung sờ mó xúc tu của cậu...

Quý Lễ hoàn toàn có thể đứng dậy bỏ đi, nhưng cậu còn có mục đích của mình.

Im lặng một lúc lâu, Quý Lễ đột nhiên hỏi: "Hôm qua cậu... có phải bị ốm không?"

Nhung Ngọc ôm lấy xúc tu nhỏ hít hà một trận, vui đến hết nói nổi: "Được đấy, Quý Lễ, cậu có thể đổi tên thành Quý Thần Toán luôn rồi."

"Huấn luyện quá sức lại ăn gió, tối qua bị sốt." Nhung Ngọc nhớ lại 40 lần huấn luyện ngày hôm qua, không nhịn được nhăn mũi, "Vẫn là huấn luyện viên của chúng ta tàn nhẫn, đàn ông thời kỳ mãn kinh thật đáng sợ."

Thần kinh Quý Lễ căng thẳng, ngừng một chút: "Thế..."

"Nhung Ngọc! Có người tìm!" Bên ngoài khoang tinh thần có người gõ cửa.

"Tới đây!" Nhung Ngọc đặt bé xúc tu xuống, cười tủm tỉm đáp lời, nói với Quý Lễ, "Cậu chờ tôi một lát, quay lại đấu thêm ván nữa."

Quý Lễ bị ngắt lời, im lặng gật đầu.

Bé xúc tu bị bỏ lại, "pặc pặc" một tiếng nhảy lên đầu gối cậu, quấn quanh cổ tay cậu.

Khác với vẻ hoạt bát nũng nịu trước mặt Nhung Ngọc, xúc tu nhỏ ở trên người cậu càng giống như một phần thuộc về cậu vậy, luôn an tĩnh mà ngoan ngoãn.

Quý Lễ biết chính mình có hơi làm quá.

Nhưng cậu thực sự không thể quên đi giấc mơ đó.

Dù cho có rất nhiều chi tiết không thể làm rõ, nhưng nếu là sự thật... thì đó chính là lần đầu tiên Nhung Ngọc hôn cậu.

Trộm vui và chua xót, hai loại cảm xúc hoàn toàn khác biệt chưa từng nếm trải, quấn quýt quậy phá trong đầu cậu, không có cái nào chịu buông tha cho chút tâm tư nhỏ đáng thương, mờ mịt, không muốn thừa nhận này của cậu.

Thậm chí ngay cả bản thân cậu cũng không chịu buông tha cho chính mình.

Thiếu niên hiếm thấy, lộ ra vẻ muộn phiền.

"Bụp, Bụp".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!