Bệnh của Nhung Ngọc, đến nhanh, đi còn nhanh hơn, đi một chuyến đến phòng y tế, cả người lại tung tăng nhảy nhót, ôm tổ tông nhỏ đi khắp nơi mua nước ngọt. Từ soda dứa đến nước cam sủi bọt đến nước ép sa quả đặc sản của Bạch Tinh, uống đến mức bé cưng ôm cái bụng tròn vo nấc cụt liên tục, ngay cả túi đeo chéo của Nhung Ngọc cũng trở nên nặng hơn nhiều.
Nhung Ngọc nhìn chằm chằm bé con đem bản thân từ kẹo cao su uống thành kẹo dẻo trái cây, không nhịn được cứ chọc mãi.
Hắn nhớ mang máng, nhóc này hình như đã tự đóng băng mình để hạ nhiệt cho hắn, nhìn thảm trạng trong phòng, phỏng chừng còn lật tung mọi thứ để rót nước và tìm thuốc cho hắn..... Tên nhóc này lại thông minh như vậy sao?!
Nếu nó ngay cả thuốc cũng nhận biết được... bình thường có phải đều đang giả ngu không?
Nhung Ngọc nghi ngờ nhìn chằm chằm Kẹo Cao Su, vừa bóp vừa nặn bé con này: "Thuốc là mày tìm hả, sáng nay sao lại húc tao?"
Kẹo Cao Su bị bóp "gu chi gu chi" la lên, xúc tu nhỏ quất hắn loạn xạ.
Nhung Ngọc biết phải đối phó với nó như thế nào, tinh thần lực ở đầu ngón tay hội tụ, rung rinh trước mặt nó.
Đợi bé con này nhào tới, hắn lại rút tinh thần lực đi ngay lập tức.
Kẹo Cao Su ấm ức tủi thân ôm lấy đầu ngón tay hắn, cọ trái dụi phải, làm sao cũng không tìm thấy tinh thần lực vừa ấm vừa ngon, dáng vẻ ngơ ngác chọc Nhung Ngọc bật cười.
"Thành thật khai báo," Nhung Ngọc nhấc Kẹo Cao Su lên, nheo mắt nhìn nó, "Mày có phải là yêu quái ngoài hành tinh gì đó không?"
Kẹo Cao Su đỏng đảnh vặn vẹo thân mình, không biết chủ nhân ngốc nghếch của mình lại lên cơn điên gì, ôm lấy đầu ngón tay hắn hôn hôn, "gu chi gu chi" lấy lòng hắn.
Đầu ngón tay Nhung Ngọc cuối cùng lại lóe ra chút ánh sáng.
Nhung Ngọc cuối cùng cũng cười khẽ, giọng nói cũng trở nên dịu dàng.
"Là yêu quái gì cũng chẳng sao."
Hắn chăm chú nhìn cái xúc tu nhỏ xinh đang cắn lấy tinh thần lực, như thể uống đến say mèm, trong mắt dấy lên từng đợt từng đợt gợn sóng.
Hắn đều sẽ nuôi nó.Buổi luyện tập chiến thuật hôm nay, Quý Lễ đặc biệt khó chọc.
Mức độ áp đảo bỏ xa phần còn lại của cậu trong chiến thuật, ngang bằng với Nhung Ngọc trong cơ giáp.
Chỉ là cậu không có xu hướng nghiền ép đối thủ như Nhung Ngọc, không nói lời cợt nhả, cũng không diễu võ dương oai, luôn khiến người ta thua đến tâm phục khẩu phục, danh tiếng rất tốt trong đám học sinh.
Chỉ có lần này, trạng thái của Quý Lễ bất thường, càn quét như muốn huỷ diệt tất cả, lại cố tình để đối thủ còn một hơi. Chơi chán, vờn đủ rồi, cậu mới thong thả nuốt chửng chiếc chiến hạm cuối cùng của đối phương.
Áp đảo toàn diện từ chiến thuật đến tinh thần.
Giống như một con thú kiêu ngạo bị dẫm phải đuôi.
Chỉ còn lại đối thủ nhìn bảng điều khiển khóc không ra nước mắt, dứt khoát thoát ra cầu xin: "Quý thần chừa cho tôi chút mặt mũi với, học hư theo Nhung Ngọc rồi."
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới Nhung Ngọc, ánh mắt Quý Lễ càng thêm lạnh căm căm, xóa sạch bảng điều khiển: "Lần nữa không?"
"Không nữa không nữa, quá dã man." Đối thủ bị đả kích nặng nề, thất hồn lạc phách bỏ đi, "Tôi sắp bị bóng ma tâm lý rồi."
Nhìn kiểu này là biết ngay nam thần bị tên Nhung Ngọc kia dây dưa quấn lấy dữ lắm rồi, cậu ta về thế nào cũng phải lên mạng Trường Sao tám một chút chuyện này mới được.
Không còn ai dám đến đấu tập với cậu nữa.
Quý Lễ dứt khoát bước ra khỏi khoang tinh thần, ngồi trong phòng nghỉ, thong thả mân mê chiếc huy hiệu trong tay, màu xanh thẳm trong mắt dấy lên bão tố không ngừng.
Cuối cùng vẫn là An Dĩ Liệt cẩn thận lại gần: "Tâm trạng không tốt hả?"
Cậu ta không dám hỏi, có phải lại bị tên Nhung Ngọc kia làm phiền không.
Quý Lễ nhìn chằm chằm phù hiệu trong tay, im lặng một lúc lâu, rồi hỏi một câu: "Tinh thần thể có mộng du không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!