Chương 26: Hôn

Quý Lễ đã có giấc mơ tồi tệ nhất từ trước đến nay.

Nhung Ngọc đang sốt cao, nằm thoi thóp sống dở chết dở trên mặt đất, mơ màng nói mê. Mà cậu thì chỉ là một cục tinh thần thể nhỏ xíu, xúc tu ngắn cũn, cơ thể nho nhỏ, chỉ một hộp thuốc cũng có thể đập bẹt cậu bẹp dí xuống đất, trên đầu bị đập một cục u to tướng, vừa đau vừa nhức, vậy mà vẫn phải cần cù chịu khó đút nước cho cái đồ quỷ làm nũng này.

Trên đất có nửa chai nước trái cây, bị đổ mất một nửa, nhớp nháp trên sàn, cũng không hợp cho người bệnh uống. 

Quý Lễ chỉ có thể ôm cốc nước to đùng, bò đến chỗ vòi nước.

Vòi nước là loại cảm ứng, cậu chỉ là một cục tí hon, nhảy lên một cái, nước chảy ra một chút, nhảy thêm một cái, lại chảy ra một chút. 

Lần đầu tiên cậu cảm thấy, cái thiết kế này thế mà thật là đáng ghét.

Lại thật cẩn thận ôm cốc nước quay về, trên đường đi, chỗ này đổ một ít, chỗ kia vãi một chút, khi đưa đến miệng Nhung Ngọc, chỉ còn lại nửa cốc. 

Thuốc vẫn chưa phát huy tác dụng, Nhung Ngọc vẫn trông rất khó chịu, khóe mắt và má bị sốt đến đỏ bừng. Hắn theo bản năng uống một chút, không biết vì sao vành mắt lại đỏ lên. Nhung Ngọc không ôm cậu, chỉ nhéo nhéo xúc tu nhỏ của Quý Lễ, rồi cuộn tròn lại thành một khối.

Nhung Ngọc quả thực đã ngoan ngoãn như cậu tưởng tượng, nhưng cậu lại không vui như mình tưởng, thậm chí còn thấy hơi sầu muộn.

Một cục nho nhỏ, ưu tư ngồi bên tai Nhung Ngọc, xúc tu xíu xiu chọc chọc môi hắn, lại gẩy gẩy hàng mi hắn, cuối cùng sờ lên trán hắn. 

Vẫn nóng bỏng rẫy. 

Quý Lễ sờ lâu, xúc tu nhỏ xinh của mình cũng như bị nướng chảy, trở nên mềm oặt.

Vốn đã chẳng thông minh, lại còn bị nướng thêm chút nữa, sẽ càng ngốc hơn cho coi. 

Sau này làm sao mà tranh hạng nhất với cậu nữa đây?

Tiểu thiếu gia "gu chi" một tiếng, trầm tư trong chốc lát, nhớ lại quy trình khi mình bị bệnh được người hầu chăm sóc, đều có gối băng hạ nhiệt. 

Cậu nhìn trái nhìn phải, không tìm thấy thứ tương tự. 

Ngước lên nhìn, chỉ có mỗi trần nhà. 

Lại cúi đầu nhìn chính mình.

Tìm được rồi.

Quý Lễ lại bò vào tủ lạnh của Nhung Ngọc, bật chế độ cấp đông, tự đóng băng mình cùng với thức ăn nhanh và sữa lạnh của Nhung Ngọc một lúc. 

Chỉ trong vài phút, cơ thể đã đông đến hơi cưng cứng, Quý Lễ dùng xúc tu nhỏ chọc chọc mình, xác nhận mình không quá cứng cũng không quá mềm, hẳn là sẽ thoải mái.

Lại nhảy nhót từ tủ lạnh ra, lao vào vòng ôm bỏng rẫy của Nhung Ngọc. Nhung Ngọc như thể mò được một chút mát lạnh giữa hoả ngục, nắm lấy cậu rồi bèn không chịu buông tay, nhét vào trong lồng ngực, suýt chút nữa làm cậu tan thành nước. 

Hơi nóng hắn thở ra, cũng gần trong gang tấc.

Quý Lễ nóng đến mức đầu óc cũng choáng váng, bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Một chốc thì nghĩ, chuyện này quá đáng rồi, sao hắn có thể ôm cậu chặt đến thế? 

Đương nhiên, cũng không phải nói Nhung Ngọc hoàn toàn không thể ôm cậu, trong tưởng tượng của cậu, Nhung Ngọc là có thể ôm. 

Nhưng đó phải là Nhung Ngọc ngoan ngoãn vâng lời cầu xin cái ôm của cậu, cậu thực sự không còn cách nào với cái tên tùy tùng nhỏ phiền phức này, nên thuận thế nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng, rồi nói một vài lời tình tứ tế nhị lại giữ kẽ —— lời nói không thể quá trắng trợn, quá trắng trợn thì như thể cậu thật sự thích hắn ấy, cái ôm cũng không thể quá thân mật, quá thân mật lại như thể cậu rất mong chờ tiếp xúc với hắn vậy, tất cả đều phải vừa vặn mới được.

Nhưng Nhung Ngọc quả nhiên là một đồ ngốc phóng túng lại không hiểu lẽ thường, lại cứ thế đẩy nhanh hết mọi thứ.

Một lát sau, cậu lại tự khuyên nhủ chính mình: Này chẳng qua là sợ tùy tùng nhỏ của mình bệnh chết thôi, không tính là tiếp xúc thân mật gì, cho dù bị ôm, cũng chỉ là một cái ôm hết sức bình thường.

Qua một chốc, cậu lại tỉnh táo lại: Đây là ở trong mơ, làm gì cũng chỉ là chơi đùa, không cần phải coi là thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!