Chương 25: Nhóc Ngọc ốm rồi

Hành lang và dãy ký túc lắc lư theo từng bước chân của Quý Lễ.

Nhung Ngọc ngủ thiếp đi trên lưng Quý Lễ, trong lúc mơ màng buồn ngủ, cảm giác hình như hắn được cõng về phòng kí túc, đặt lên giường, còn được kéo chăn đắp cẩn thận.

Nửa đêm canh ba, mới lờ mờ tỉnh lại, cả người đau nhức khủng khiếp, toàn thân cũng ướt nhẹp mồ hôi, dính nhớp khó chịu, càng khó chịu hơn là người hắn nóng rực, cổ họng khô rát, đầu đau như búa bổ.

Hình như hắn bị cảm rồi.

Nhung Ngọc là người gần như chẳng bao giờ ốm, nhưng càng như thế, một khi ốm rồi lại càng dữ dội hơn thường.

Mùa hạ vừa qua, đương lúc gió thu đã bắt đầu se lạnh. Bị huấn luyện hành xác cả ngày, người ngợm rã rời, lại trúng gió, khó tránh khỏi một phen nhọc thân này.

Quý Lễ thì sao?

Có bị cảm không?

Ý thức Nhung Ngọc hơi mơ hồ, sờ lên trán mình, chỉ một động tác này thôi mà đã khiến cho cơ bắp từ bàn tay đến toàn bộ cánh tay co rút, thét gào đau đớn.

Cảm cúm vốn chẳng tính là chuyện gì to tát, nếu là trước đây, hắn chỉ cần tiêm bừa một mũi là lại có thể lập tức bò lên cơ giáp tiếp tục chém giết.

Nghĩ vậy, bèn lảo đảo nhổm dậy.

Nhưng cơ thể đã sớm chẳng nghe lời, run rẩy trong một thoáng, vừa gượng được một giây đã "phịch" một tiếng, ngã sấp xuống sàn.

Hắn chỉ thấy mặt sàn mát lạnh, vừa buồn ngủ vừa rã rời, nằm đó chẳng muốn động đậy nữa.

Đúng là nhàn hạ bén mùi, giờ mới yếu đuối thế này.

Tiếng ngã này dường như đánh thức Kẹo Cao Su đang ngủ trong ba lô. Nhóc con bị nhốt cả một ngày vốn đã cáu kỉnh, "xoẹt" một tiếng kéo khoá ba lô ra, miễn cưỡng mơ màng thò đầu ra, lại nhìn thấy chủ nhân nhà mình đang nằm sõng soài trên mặt đất.

Nhóc con này giật nảy mình, quên luôn gắt ngủ, nhảy đến trước mặt Nhung Ngọc "gu chi gu chi" kêu lên.

"Để tôi ngủ thêm một lát." Yết hầu Nhung Ngọc đau như nuốt kim, khàn khàn thều thào một tiếng, lại nặng nhọc bế vật nhỏ này ôm vào lòng mình, nỉ non như đang dỗ dành, "Một lát là ổn thôi..."

Vòng tay hắn nóng như lửa, gần như làm Kẹo Cao Su hoá thành nước.

Bé con này do dự, rồi khẽ kéo ngón tay út của Nhung Ngọc.

Ý thức Nhung Ngọc mơ hồ, đến lời nói cũng không hoàn chỉnh: "... Chỉ một lát thôi..."

Vật nhỏ này thật sự hoảng rồi, dụi dụi lên gò má nóng rực của Nhung Ngọc, cơ thể nhỏ bé gần như tan ra thành một vũng chất lỏng, chỉ biết "gu chi gu chi" gọi mãi.

Không thấy Nhung Ngọc đáp, nó giãy dụa thoát khỏi vòng tay hắn, lết đi tìm chai nước cho Nhung Ngọc, "Hự" một tiếng khiêng lên trên người, vật lộn một hồi mới leo lại vào lòng hắn.

Xúc tu nho nhỏ khó khăn vặn mở nắp chai nước, muốn mớm vào miệng Nhung Ngọc.

Thiếu niên tóc nâu sốt đến choáng váng, nước chẳng vào được bao nhiêu, nước trái cây ngọt lịm, toàn bộ đều theo môi tràn vào cổ áo.

Bé con lại dùng xúc tu cố gắng vạch miệng thiếu niên ra.

Không dễ dàng gì mới mớm được vài ngụm nước ngọt, lại khiến Nhung Ngọc sặc đến ho sù sụ, mơ màng mê man mở mắt ra, nặng nề ôm lấy bé con này: "Ngoan một chút, tao không sao đâu."

Cơ thể hắn trước giờ vốn khỏe như trâu, đau đớn cũng chỉ là trong thoáng chốc thôi.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc này, Kẹo Cao Su đã gấp đến độ chạy vòng vòng, bất lực mà nằm úp lên cái trán nóng hổi của Nhung Ngọc, nước mắt như từng hạt đậu to, tí tách tí tách rơi xuống, khóc đến mức nấc lên từng tiếng.

"Gu chi, gu chi

-- nấc." Kẹo Cao Su nấc lên một cái cuối cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!