Chương 24: Chỉ giỏi làm nũng thôi

Tin đầu đề mạng nội bộ Trường Sao:[Sốc! Hai học sinh khối dưới gan to tày trời, lại dám làm ra chuyện này với Huấn luyện viên trưởng!]

Tiêu đề quá giật gân, một đám học sinh hai mắt phát sáng tò mò nhấp vào xem, rồi lại chửi tục thoát ra.

[Giờ bọn làm tin giật tít càng ngày càng lắm chiêu trò! Tốt nghiệp xong định ra trường làm nhà báo à?!]

Nhưng mà nội dung video cũng thật sự rất bánh cuốn, quần chúng chim lợn của khối trên nhìn phát là nhận ra ngay hai nhân vật chính của video.

Nhung Ngọc và Quý Lễ, hai người sánh vai chiến đấu phối hợp ăn ý, thật sự đánh úp cho Huấn luyện viên trưởng không kịp trở tay, buộc ông phải bật tinh thần lực để ứng chiến.

Toàn bộ trận đấu kéo dài sáu phút, dù không ai lấy ra chiêu át chủ bài của mình, nhưng chỉ riêng phần đấu cận chiến dứt khoát quyết đoán, và kỹ năng sử dụng tinh thần lực trôi chảy hoàn hảo, cũng đã khiến người xem há hốc mồm thán phục.

Dĩ nhiên, kết cục vẫn là hai cậu nhóc này nhếch nhác chống đỡ không nổi, bị Huấn luyện viên trưởng tóm gọn, xách mỗi tay một đứa lôi thẳng ra khỏi phòng huấn luyện.

Nhìn rất giống hai con thú nhỏ cụp đuôi, rũ lông ỉu xìu.

Đám đàn anh hào hứng ngất trời kể lại toàn bộ quá trình hai đứa đàn em này ở khoa cơ giáp bị từ chối khiêu chiến, sau đó lừa được Huấn luyện viên trưởng tới ẩu đả một trận ra trò.

[Cảm giác quen thuộc, cách thức quen thuộc, quả thật là chuyện Ma vương có thể làm ra.] 

[Kinh thật, thằng này nằm mơ cũng không nghĩ tới Quý Lễ lại tác chiến với Nhung Ngọc, mà còn đánh rất ăn ý là đằng khác.] 

[Cảm giác Quý Lễ chỉ tiện tay giúp thôi, dù sao thì cũng từng từ chối ác bá hai lần trước mặt toàn trường, nam thần chắc cũng có chút áy náy với người ta.] 

[Huấn luyện viên trưởng trước kia là cơ giáp sư cấp đế quốc nhỉ, thế mà hai đứa kia còn đánh ngang tay được...]

[Nhưng cuối cùng vẫn thua mà, lần đầu thấy anh Ngọc ăn hành đấy, sướng hết cả người.]

Mà hai nhân vật đang là tâm điểm dư luận kia, vì lí do tập kích huấn luyện viên, hiện đang bị phạt huấn luyện thể năng trong trọng lực trường. 

"Chuẩn bị chống đẩy lần thứ mười*——" Huấn luyện viên lạnh mặt thổi còi: "Một, hai, hai, hai——" 

(*Lần thứ mười ở đây không phải là lần thứ mười của một lần chống đẩy, mà là cách đếm bên Trung, mỗi lần ở đây sẽ bao gồm 4-5 lần nhỏ, mỗi lần nhỏ sẽ là một khoảng thời gian có thể tính trên đơn vị giây, phút cũng có thể là giờ tuỳ theo quy định riêng. Tui ở bên Trung học thể dục nên tui biết mà không biết thể bên Việt Nam có zậy không =))))) )

"Chức năng đếm số của thầy bị lỗi hả!" Cơ bắp trên người Nhung Ngọc nổi đầy gân xanh, mồ hôi túa ra khắp người, chảy thành một vũng nước hình người ngay dưới sàn.

Phía bên kia, tình hình của Quý Lễ cũng chẳng khá hơn là bao. 

Mức trọng lực trong sân huấn luyện đã bị chỉnh lên cấp 7, lại cấm sử dụng tinh thần lực, đó đã là giới hạn chịu đựng cực hạn của Nhung Ngọc và Quý Lễ, đến mức chỉ đi hay đứng thôi cũng đã cực kỳ khó khăn. 

Vậy mà hình phạt lại là hai mươi lần huấn luyện cơ bản. 

"Ai bảo tư thế của cậu không tiêu chuẩn!" Huấn luyện viên mang một bên mắt gấu trúc tím bầm—— chính là tác phẩm của Nhung Ngọc, trợn mắt thổi còi: "Làm lại lần này một lần nữa!" 

Rõ ràng động tác của hắn rất tiêu chuẩn! 

Nhung Ngọc lầm bầm một câu: "Lão già tiền mãn kinh." 

Huấn luyện viên nổi gân xanh: "Cậu nói gì đấy?!" 

Nhung Ngọc cười tủm tỉm trợn mắt nói dối: "... Em nói thầy nóng bỏng, đẹp trai, quyến rũ." 

Bên cạnh, Quý Lễ cũng mồ hôi nhễ nhại, nghe vậy không nhịn được bật cười khẽ. 

"Cậu thì hay rồi, cậu làm bốn mươi lần." Huấn luyện viên cười gằn.

Nhung Ngọc quả nhiên gào lên một tiếng thảm thiết. 

Giáo quan cười lạnh: Ông không tin mình không trị nổi cái thằng nhóc trời đánh này. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!