Chương 22: Đừng có không đứng đắn như thế

Hôm nay đã định sẵn là một buổi sáng không tầm thường.

Nhung Ngọc và Quý Lễ song song đứng trên lễ đài. Lần gần nhất hai người bọn họ cùng xuất hiện ở chỗ này, là với tư cách hạng nhất và hạng nhì Trường Sao. Lần này tái xuất nơi đây, cả hai lại sánh vai với thân phận hai kẻ xui xẻo vi phạm nội quy trường bị bắt được.

Nhung Ngọc là người dẫn đầu bước lên đọc bản kiểm điểm, Quý Lễ đứng bên cạnh hắn.

Tối qua, hắn đã nhận được bản kiểm điểm mà Quý Lễ gửi tới, ngoài dự đoán là vô cùng ngắn gọn.

Đại ý chỉ là tường trình lại một chút sự việc xảy ra ở Sao Ảo Ảnh, cùng với toàn bộ quá trình hai người xử lí Thú Nuốt Đá.

Quý Lễ vẫn quá kiệm lời rồi.

Nhung Ngọc suy nghĩ một hồi, cảm thấy có lẽ Quý Lễ vẫn hơi ngại việc tự biểu dương bản thân. Nhưng hắn có thể giúp Quý Lễ một tay, dù gì thì người ta cũng đã cho hắn sờ xúc tu rồi.

Vì thế, hắn hắng giọng: "Tiện đây khi kiểm điểm, tôi cũng muốn cảm ơn bạn học Quý Lễ một chút——"

Bên dưới khán đài lập tức vang lên những tiếng xì xào khe khẽ, cả bản thân Quý Lễ cũng thoáng sững người.

Thế là, Nhung Ngọc bắt đầu màn thao thao bất tuyệt ca tụng Quý Lễ liên tục suốt một buổi sáng.

Giọng nói dõng dạc, tình cảm mãnh liệt, dâng trào, nhiệt tình như lửa.

Đầu tiên ngợi ca Quý Lễ đã đánh thức tình bạn học của hắn trong ảo giác, rồi lại khen Quý Lễ anh dũng cùng hắn sóng vai chiến đấu, diệt trừ Thú Nuốt Đá.

Đến lúc quá nhập tâm, nghĩ đến xúc tu nhỏ, lại còn tự thêm thắt dặm mắm pha muối, nói Quý Lễ trong hai ngày một đêm ấy, đã trở thành chỗ dựa tinh thần của hắn.

Sang sảng hùng hồn.

Cảm động đến mức làm người rơi lệ.

Đến khi hắn phun ra câu "Bạn học Quý Lễ là làn gió xuân tháng ba, là hương lan ẩn mình trong bóng tối, là áng mây xinh đẹp lững lờ trôi trên trời cao, là ánh trăng lay động theo từng đợt sóng thủy triều".

Thầy tổng phụ trách rốt cuộc không chịu nổi nữa, quát lên dừng hắn lại, đá thẳng một cước tống hắn xéo khỏi bục.

Quý Lễ nhìn cũng không nhìn hắn, thính tai lại nóng rực lên. Cậu vốn nghĩ là Nhung Ngọc sẽ chỉ đọc qua loa ứng phó cho xong, ai ngờ được cái tên này lại tranh thủ cơ hội, tuôn ra một tràng tỏ lòng thẳng thừng trắng trợn, làm hại toàn bộ những gì cậu chuẩn bị sẵn trong đầu đều bay biến hết.

Nội tâm thầy tổng phụ sách đã sớm muốn tắt thở, ra hiệu bảo đến lượt Quý Lễ lên đài, còn dùng ánh mắt cảnh cáo cậu biết điều nói gọn thôi.

"Xin lỗi."

Cuối cùng, Quý Lễ trước mặt toàn trường chỉ nói đúng hai chữ này.

Nhìn thì vững như núi Thái sơn, thực ra là chạy trối chết, thậm chí đến chính bản thân cậu cũng không hiểu rõ, thứ cảm xúc nổ tung trong lồng ngực mình rốt cuộc là gì.

Ngày hôm đó, tiêu đề treo lên đầu mạng Trường Sao chính là:[Hung thần cuồng nhiệt trải lòng thổ lộ, nam thần dù thoáng xao động nhưng cuối cùng vẫn là từ chối]

Nhung Ngọc hoàn toàn không bận tâm. Tâm trạng hắn sung sướng đến mức lâng lâng, nghênh ngang bước đi sau Quý Lễ. Quý Lễ lòng rối như tơ vò, cái bóng dưới đất của cậu cũng nhấp nhô loạn xạ, không cách nào che giấu.

Nhung Ngọc loáng thoáng nhận ra, đó chính là hình dáng xúc tu. Tên quái thai kia bèn nổi tính trẻ con mà khẽ giẫm lên đầu một chiếc xúc tu trong đó.

Cái bóng của xúc tu liền thân mật cọ cọ vào bóng của hắn. Một con xúc tu nhỏ khác thừa lúc chủ thể không chú ý, thò đầu ra, vẫy tay phành phạch với hắn, rồi lại nhanh chóng rụt về làm chiếc bóng.

Nhung Ngọc suýt nữa bị đáng yêu đến tan chảy.

Quý Lễ lại bỗng nhiên mở miệng, gọi hắn một tiếng: "Nhung Ngọc."

Giọng nói kia trong trẻo lại êm tai, dẫu mang theo chút thấp thỏm, vẫn không giấu nổi vẻ kiêu ngạo vốn có. Cùng là con trai, giọng Quý Lễ lại dễ nghe hơn người khác nhiều.

"Ở đây." Nhung Ngọc vẫn đang lén nghịch cái bóng của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!