Chương 19: Hợp tác vui vẻ

Thú Nuốt Đá không ngừng đuổi theo, tựa như một ngọn núi lớn có thể chuyển động. Kích thước và độ hung tàn của nó đều vượt xa những gì Đoạn Nha có thể tưởng tượng, bom đạn bình thường thậm chí còn chẳng gây được một vết trầy trên tấm da tinh thạch kiên cố của nó.

Đoạn Nha nghiến răng nghiến lợi ấn vào kênh liên lạc: "Bọn bay gọi cái của nợ gì tới đấy?"

Nhung Ngọc cười tủm tỉm trả lời gã: "Thú Nuốt Đá."

"Thú gì cơ?" Đoạn Nha tra vèo một cái trên bảng điều khiển, suýt thì xỉu ngang: "Vãi chưởng, đây là quái vật cấp A cực kỳ nguy hiểm! Bọn mày trêu vào nó ở đâu thế hả?! Đéo muốn sống nữa à?"

Quý Lễ nhìn chằm chằm vào con số tính toán tốc độ trên bảng điều khiển, nét mặt hơi trầm xuống trong chốc lát: "... Đoạn Nha, ở vách núi tinh thạch phía đông nam có một kẽ hở, tọa độ (6231, 2538), xuyên qua đó đi."

"Trò đùa gì thế?" Đoạn Nha bĩu môi, giở giọng khó ở: "Cậu đang dạy tôi làm việc chắc?"

Nhung Ngọc im lặng chốc lát: "... Thằng này muốn ăn đòn à."

Quý Lễ "Ừm" một tiếng.

Đôi mắt vàng kim đẹp đẽ của Nhung Ngọc liếc cậu một cái: "Bây giờ cậu có lái được cơ giáp không?"

"Trong thời gian ngắn thì được." Quý Lễ đáp.

Ngay giây sau, Quý Lễ bật người nhảy khỏi cơ giáp, xúc tu lấy đà thu lại, kéo cậu vững vàng đáp sang cơ giáp của Đoạn Nha.

Tiếp đó là một cú xoay người gọn nhẹ, không một động tác thừa, huy hiệu biến thành đoản đao, mạnh mẽ cạy tung cửa khoang.

Chỉ nghe tiếng hét xé họng trong kênh liên lạc: "Vãi ò! Quý Lễ! Cậu làm cái—— Á!!!"

Cơ giáp của Đoạn Nha rung lắc 30 giây, tiếp đó, trong hệ thống truyền đến giọng Quý Lễ:

"Phía đông nam."

Kẽ hở ở hẻm núi phía đông nam chỉ vừa đủ cho một cơ giáp chui lọt, chỉ cần thao tác sai lệch một tí thôi cũng xin vĩnh biệt.

Mà bảng năng lượng của hắn đã nhấp nháy cảnh báo đỏ lừ, năng lượng gần như trên bờ cạn sạch.

Nhung Ngọc hiểu ý mỉm cười.

Trong ngực hắn là quả cầu lông nho nhỏ run bần bật, trên cổ tay còn bám một bé xúc tu ngoan ngoãn lanh lợi, hắn cúi đầu nhẹ giọng dặn dò hai vật nhỏ này: "Ngoan nào... Bám chắc vào nhé."

Ngay sau đó, hắn điều khiển một loạt thao tác cực đẹp mắt, theo sát cơ giáp phía trước, chính xác xuyên qua khe nứt hình vòng cung nhỏ hẹp của hẻm núi kia.

Thú Nuốt Đá đâm đầu lao thẳng tới.

Cái cổ kẹt cứng trong khe đá.

Chưa đến một giây, xúc tu xanh lam trong suốt cuộn chặt lấy nó, tạm thời khống chế.

"Tranh thủ đi." Giọng Quý Lễ vẫn bình thản như cũ.

Nhung Ngọc nở nụ cười, cơ giáp vọt lên cao.

Cơ giáp xám xịt kia, dưới nền trời rực rỡ tráng lệ, vậy mà lại trở nên loá mắt cực kì.

Thanh gươm sáng như tuyết phản chiếu sắc màu diễm lệ của mây trời, Nhung Ngọc bổ xuống, chuẩn xác mà xuyên qua giữa trán con quái vật.

Một nhát kiếm tưởng như rạch ngang nền trời, rơi thẳng xuống, vậy mà lại nhẹ nhàng cắm thẳng vào cơ thể rắn chắc toàn tinh thạch kia như chém bùn.

"—— Đoán đúng rồi." Nhung Ngọc thấp giọng thì thầm một câu, tinh thần lực qua cơ giáp khuếch đại vô số lần.

Ánh sáng chói lòa, từ đầu quái thú nổ tung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!