Chương 18: Nó chỉ có đúng một cọng tóc

Trận giao đấu giữa hạng nhất và hạng nhì Trường Sao, cuối cùng lại kết thúc bằng việc tên vô lại Nhung Ngọc tay không bắt kiếm, ôm xúc tu nhỏ của đối thủ chạy mất.

Trong lúc hai người một đuổi một chạy, quang não của Nhung Ngọc rốt cuộc cũng nhận được một tín hiệu liên lạc khẩn cấp.

Trên màn hình ánh sáng, hiện lên gương mặt của giáo viên dạy Lịch sử Liên tinh.

"Nhung Ngọc, Quý Lễ, bọn thầy đến Sao Ảo Ảnh rồi."

"Chúng tôi đã gửi hệ thống định vị tạm thời đến quang não của các em, hãy nhanh chóng phát tín hiệu để chúng ta hội hợp."

Giọng giáo viên nói chuyện vẫn giữa nhịp điệu thong thả, không nhanh không chậm.

"Ngoài ra, để phạt bạn học Đoạn Nha, chúng tôi đã yêu cầu em ấy tham gia cứu viện, cho em ấy một cơ hội tự kiểm điểm. Mong các em không lấy làm phiền lòng."

"Chúc các em đi đường bình an."

Nhung Ngọc tắt quang não, vò vò bé xúc tu trong ngực: "Chúng ta có thể về nhà rồi!"

Sắc mặt Quý Lễ đã sắp đen kịt: "... Cậu buông tay ra."

Nhung Ngọc: "Không buông."

Quý Lễ: "Buông tay."

"Đã hứa cho tôi xoa rồi mà." Nhung Ngọc chơi xấu, "Cậu thua rồi."

Quý Lễ phản bác: "Tôi không thua."

"Cậu thua." Nhung Ngọc ôm chặt xúc tu nhỏ, ngang nhiên đã ăn cướp còn la làng, "Cậu nói mà chẳng giữ lời gì hết."

Quý Lễ: "..."

Nhung Ngọc cười híp mắt, lên án như diễn tuồng: "Quý Lễ, cậu lừa dối trái tim thiếu niên của tôi, chơi đùa tình cảm của tôi thì thôi đi, giờ còn nhẫn tâm muốn cướp đi bé xúc tu, cậu vô tình quá."

Chỉ thiếu nước "hức" lên một tiếng thôi.

Quý Lễ vốn còn định phản bác, nhưng vừa nhấc mắt, liền bắt gặp ánh mắt gian xảo của Nhung Ngọc, trong mắt vẫn còn sắc vàng chưa tan. Rõ ràng là đang nói hươu nói vượn, nhưng ý cười đó lại như dòng suối mát lành, dường như sắp tràn ra khỏi mắt, chảy thẳng vào tim người khác.

"Chỉ một lát thôi đó." Hàng mi Quý Lễ khẽ run, cuối cùng đành nhượng bộ, "... Không được nói ra bên ngoài."

Nào có tinh thần thể có thể cho người ta tuỳ tiện đùa bỡn chứ?

Nhưng mà, dường như cậu ta thật sự rất thích.

Nhung Ngọc tươi cười rạng rỡ, đôi mắt cong như hai vầng trăng khuyết ngọt ngào: "Không đâu."

Chuyện xúc tu của Quý Lễ đáng yêu như vậy, hắn không đời nào đi kể với ai đâu.

Lỡ như để người khác biết, rồi ai cũng đến tranh với hắn thì phải làm sao bây giờ?

Trong đầu Nhung Ngọc lập tức hiện lên cảnh Quý Lễ đi phía trước, sau lưng là một đám người nhao nhao xông tới tranh nhau sờ xúc tu, còn bản thân hắn đến chỗ chen chân cũng không có. Nghĩ thôi đã thấy thảm.

Thế là hắn càng thêm quyết tâm: xúc tu của Quý Lễ chỉ có thể để hắn nghịch. Chỉ cần lấy lòng Quý Lễ, sau này hắn sẽ có vô tận xúc tu bé nhỏ để mà bắt nạt.

Ôm suy nghĩ như vậy, Nhung Ngọc lại nịnh nọt kéo tay áo Quý Lễ, nhét cho cậu một khối vật có cạnh bén nhọn: "Cái này cho cậu."

"Gì đây?" Quý Lễ cúi xuống nhìn, là một viên tinh thạch xanh biếc. Khác với ngọc thạch bình thường, bên trong viên tinh thạch này có ánh sáng luân chuyển, tựa như dòng thủy triều xanh thẳm chực dâng trào, ẩn chứa sức mạnh khó lường mà thần bí.

"Vừa nhặt được." Nhung Ngọc chớp mắt, "Toàn bộ hẻm đá tinh thạch đều là màu hồng tím, chỉ có viên này là màu khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!