"Hoàn cảnh địa lý của Sao Ảo Ảnh đặc thù, mạng liên tinh không liên lạc được. Tôi đã phát tín hiệu khẩn cấp rồi, với hiệu suất của trường, cứu viện chắc phải chờ ít nhất 24 tiếng trở lên."
Quang não của Quý Lễ dù mất mạng, vẫn không ngừng hiện ra thông tin mới—— Toàn bộ đều do cậu tự nhập vào.
Thậm chí còn có một bản đồ đang dần dần hoàn chỉnh, không ngừng mở rộng.
"... Chậm quá, tôi bay lên quan sát thử." Nhung Ngọc vừa điều khiển cơ giáp tìm hướng đi, vừa không kiên nhẫn muốn bay lên không trung quan sát địa hình, lại bất ngờ bị Quý Lễ nhấn nút dừng.
"Trên không của Sao Ảo Ảnh, nồng độ chất gây ảo giác gấp đôi mặt đất."
"Tôi không muốn lại có thêm lần nữa."
Nói xong, Quý Lễ nhạt nhẽo liếc hắn một cái.
Nghe vậy, Nhung Ngọc bèn héo ngay, ỉu xìu nằm rạp trên ghế lái, quay sang điên cuồng bắt nạt quả cầu lông: "Mày gây hoạ lớn rồi biết không! Bao giờ về tao chặt mày thành tám khúc đem hấp!"
Cục lông sợ đến kêu "pi pi" loạn xạ, nháo nhào bay phịch một cái ập vào lòng Quý Lễ.
Nhung Ngọc muốn túm lại, nhưng thấy dáng vẻ lạnh băng Quý Lễ hình như còn đang dỗi hắn, thế là lại len lén rụt tay về.
Quý Lễ nhìn bàn tay không biết để đâu của Nhung Ngọc, khẽ mím môi, rồi lại thấy buồn cười.
Nhung Ngọc vốn là người không chịu nổi buồn chán cô đơn, nhất là khi cứ tìm hướng mà chỉ thấy đọc những cảnh tượng lặp đi lặp lại. Trong khoang cơ giáp chỉ có hắn và Quý Lễ, lại càng thêm ngứa ngáy bồn chồn.
"Không thì mình xuống hóng gió một chút đi." Nhung Ngọc cuối cùng cũng không nhịn nổi, kéo kéo tay áo Quý Lễ, "Chán chết tôi rồi."
"Bên phải từng đi rồi." Quý Lễ vừa vẽ bản đồ, vừa mang vẻ mặt dửng dưng sai bảo hắn, "Rẽ trái, có một khe tinh thạch."
Rõ ràng không muốn nói với hắn cái gì ngoài việc tìm đường.
Giọng Nhung Ngọc lại mềm thêm một chút, cười híp mắt như lừa gạt trẻ nhỏ: "Vậy tôi cho Nhóc Xám Xịt kể chuyện tiếp nhé?
"Cậu muốn nghe gì nào? Ngôi nhà bánh kẹo? Công chúa hạt đậu?"
Quý Lễ cũng lười để ý tới hắn.
Nhung Ngọc dứt khoát dừng hẳn cơ giáp, nằm bò lên tay vịn ghế lái, kéo dài giọng: "Quý—— Lễ—— Cậu đừng giận nữa."
Quý Lễ mặt không cảm xúc: "Không giận."
Chỉ là không vui vì tên này khuấy tung cõi lòng tĩnh lặng, quay đầu cái lại tự mình quên sạch sành sanh.
Rõ ràng là hắn chủ động nhào vào lòng, khi đó làm nũng, đã...
Quý Lễ không dám nghĩ sâu. Vừa nổi giận, cậu liền không nhịn được nhớ lại hắn như thú con mà làm nũng với cậu, đôi mắt vàng kim mờ mịt mà sáng ngời, ngoan ngoãn lại dịu dàng l**m vết thương cho cậu.
Quý Lễ dứt khoát quay mặt sang hướng khác, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn hắn nữa.
Quý Lễ khó dỗ hơn so với Kẹo Cao Su nhiều.
Nhung Ngọc nằm trên ghế thở dài một hơi, lại như nhớ ra điều gì.
"Tôi biết cách đền tội rồi." Nhung Ngọc bất chợt ngồi thẳng dậy, nhìn chằm chằm vào dấu răng trên cổ cậu, cười tủm tỉm ghé sát lại: "... Quý Lễ, cậu đừng cử động."
Khoang cơ giáp phải chứa hai người, vốn đã chật hẹp, Nhung Ngọc xoay ghế qua, nửa người nghiêng sang, gần như dán sát trước người cậu.
Yết hầu Quý Lễ vô thức nhúc nhích.
Nhung Ngọc kề sát lại gần, đưa tay ra, tụ một ít tinh thần lực, đầu ngón tay hơi toả nhiệt nhẹ nhàng đặt lên cổ cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!