Chương 152: Câu chuyện cổ tích (Hoàn chính văn)

Họ nổi lên trên bề mặt hành tinh đầy nước này.

Cơ giáp của Quý Lễ một nửa ngâm trong nước, xúc tu xòe ra trong nước, thi thoảng lại khẽ vẫy, giống như một chú chim cánh cụt ngốc nghếch đang bơi ngửa, Nhung Ngọc và Quý Lễ cứ thế ngồi trên cái bụng của chú chim cánh cụt ngốc nghếch này.

Trong lòng bàn tay Nhung Ngọc nắm chặt chiếc nhẫn kia.

Thiết kế rất đơn giản, khảm một viên tinh thạch màu xanh, Nhung Ngọc thử hóa nó thành vũ khí, thế mà lại là một đám xúc tu nhỏ mềm mại, khẽ đong đưa, mỗi cái xúc tu chỉ to bằng ngón tay út, ngoan ngoãn mềm mại thu mình trong lòng bàn tay hắn, mặc dù thời gian sử dụng rất ngắn, nhưng chẳng ai ngờ tới, Quý Lễ lại lấy tinh thần thể của chính mình làm nguyên mẫu, làm chiếc nhẫn cầu hôn.

Hơi động ý niệm, lại biến thành một thanh đoản đao bạc màu xanh lam trong suốt —— phòng thân vừa vặn.

Sao ở cái phương diện này cậu lại thông minh thế không biết.

"Chiếc còn lại đâu?" Nhung Ngọc xòe tay ra đòi cậu, Quý Lễ lại không chịu đưa cho hắn.

Hắn mặt dày mày dạn cướp lấy, mới phát hiện chiếc nhẫn còn lại sẽ cộng hưởng với tinh thần lực của hắn, khi mắt hắn biến thành màu vàng kim, viên tinh thạch màu trà kia cũng sẽ biến thành màu vàng đẹp đẽ theo.

Truyền tinh thần lực vào, sẽ biến thành một chú rồng trắng nhỏ mập mạp.

Nhung Ngọc lại nghiêm túc hỏi: "Không có hệ thống định vị đấy chứ?"

Gò má Quý Lễ hơi đỏ lên: Dĩ nhiên là có rồi.

Nhung Ngọc nhìn biểu cảm của cậu, liền trầm giọng cười, Quý Lễ mím chặt môi, ngượng ngùng ngang bướng nói: "Không thích thì thôi, em tìm người làm lại."

Vừa quay đi, Nhung Ngọc đã đeo chiếc nhẫn kia vào tay rồi, cười tủm tỉm hỏi cậu: "Đẹp không?"

Quý Lễ quay đầu đi: "Ừm."

Nhung Ngọc ghé tới hôn một cái thật kêu lên mặt cậu, chẳng phân biệt được là vì sự đáng yêu của Quý Lễ, cho nên ngay đến những tâm tư hẹp hòi này cũng trở nên đáng yêu theo, hay là vì một Quý Lễ với những tâm tư bướng bỉnh lại nhỏ nhen thế này, vốn đã khiến hắn rung động.

"Sinh nhật anh, có phải em cũng từng tặng nhẫn cho anh không?" Hắn bỗng nhớ ra.

Ngày đó Quý Lễ còn uống say mèm, không chịu nhận còn ỷ rượu làm loạn, không nhận cũng không xong.

"Đó là vật gia truyền." Mặt Quý Lễ ửng hồng đáp.

Nhung Ngọc trợn tròn mắt: "Vậy nếu lúc đó anh không đồng ý với em..."

"Em cũng không biết," Quý Lễ quay đầu đi chỗ khác, nhưng ánh mắt lại nhấp nháy, lén liếc trộm vẻ mặt của hắn, "Lúc đó uống say rồi, chỉ là muốn đưa cho anh thôi."

Khả năng lên kế hoạch và trù mưu tính toán mà cậu luôn lấy làm tự hào, trước tình cảm yêu thích luôn bại trận như ngả rạ.

Nhung Ngọc hậm hực cười một tiếng.

Nơi này không có ánh trăng, bọn họ trôi nổi giữa những vì sao, biển và trời chẳng còn ranh giới.

Không khí rất lạnh, hơi thở hắn phả ra đều hóa thành sương trắng. Nắm lấy tay Quý Lễ để sưởi ấm, trong lòng còn ôm một cục Kẹo Cao Su nóng hổi sắp tan thành nước đến nơi rồi.

Mùa đông sắp tới, dù là ở Trường Sao hay là ở nơi này.

Quý Lễ rũ mắt, giống như đã hạ quyết tâm rất lớn, mới chậm rãi nói: "... Kết hôn."

Nhung Ngọc không đợi cậu nói xong, đã cười tủm tỉm nói: "Được."

Quý Lễ dường như có chút thẹn quá hóa giận trừng mắt lườm hắn một cái, đôi môi khẽ giật, mới thấp giọng nói: "Em là muốn nói..."

"Em yêu anh."

Nhung Ngọc ngẩn người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!