Khi Nhung Ngọc từ thư phòng của Trưởng công chúa quay trở lại phòng, vừa đẩy cửa ra liền nghe thấy một tiếng vang lớn.
Chỉ thấy trong phòng giường đệm hỗn loạn, tủ quần áo đổ nhào trên mặt đất, lúc đầu hắn còn tưởng đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hốt hoảng chạy tới, thì thấy Quý Lễ đang quay lưng về phía hắn, vành tai đỏ lựng cả rồi, giọng nói hung dữ quát hắn: "Sao anh không gõ cửa."
Nhung Ngọc ngẩn người: "Anh quên... em sao thế?"
Quý Lễ bặm môi, lạnh lùng nói với hắn: "Em không sao, ra ngoài đi."
Nhung Ngọc càng thêm lo lắng, theo bản năng tiến lên một bước, lại bắt gặp Quý Lễ đang ôm cái gì đó trong lòng, đầu ngón tay nóng ran siết chặt một góc vải vóc màu trắng dịu như ánh trăng, bồng bềnh mềm mại, một đống vải khác rơi trên mặt đất.
Chất liệu đó là loại vải cứng cáp dùng cho trang phục vest, lại giống như...
Quý Lễ chú ý tới ánh mắt của hắn, lùi lại một bước, vành tai đỏ như nhỏ máu, những xúc tu nhỏ khua khoắng định chắn tầm mắt hắn lại.
Nhung Ngọc lại sáng rực cả mắt lên, nhảy dựng một cái, xuyên qua sự ngăn cản của đám xúc tu, hớn hở nhào tới chỗ Quý Lễ: "Là váy à! Công chúa em rốt cuộc cũng nghĩ thông rồi sao!"
Quý Lễ công chúa của hắn rốt cuộc cũng tỉnh ngộ, nhận ra loại váy công chúa bồng bềnh, nhẹ nhàng xinh đẹp kia mới là kiểu trang phục phù hợp nhất với cậu sao.
Hắn nhanh tay lẹ mắt rút luôn chiếc váy đó ra.
Ướm thử lên người Quý Lễ.
Chiếc váy lễ phục màu trắng trong vắt như ánh trăng, không phải loại váy bồng bềnh thái quá, mà là một chiếc váy dài thướt tha càng phù hợp với Quý Lễ, điểm xuyết những viên ngọc bích xanh lấp lánh như sao trời, giống như đôi mắt Quý Lễ, đoan trang mà kiêu ngạo.
Cái này đúng là quá sức công chúa rồi!
Khóe miệng của Nhung Ngọc, suýt chút nữa đã chảy dãi ròng ròng.
Quý Lễ quả nhiên đỏ bừng cả khuôn mặt, tức giận nói: "Không phải của em."
"Là của Quý Diễn."
Quà cưới mà tên khốn kiếp này gửi hỏa tốc tới, bọc tầng tầng lớp lớp, còn nói là vật phẩm cần thiết cho kết hôn.
Cậu còn tưởng là thứ đồ dùng đặc biệt gì sau khi cưới, tranh thủ lúc Nhung Ngọc không có ở đây mở ra xem, ai mà biết lại là một chiếc váy công chúa lộng lẫy thật lớn.
Rõ ràng là đang trêu chọc bọn họ.
Lại còn xúi quẩy bị tên Nhung Ngọc này nhìn thấy.
"Em mang đi vứt," Quý Lễ mất mặt quá thể, giật phắt chiếc váy trong tay hắn lại, khuôn mặt lúc đen lúc xanh lúc đỏ, không ngừng thay đổi giữa các loại màu sắc, cứng rắn muốn mang chiếc váy này đi vứt, lại bị Nhung Ngọc giữ chặt lấy eo sống chết cũng không cho đi.
"Quý Lễ," Nhung Ngọc cười cợt nhả làm nũng, "Để lại đi mà."
"Nó đẹp thế này, màu sắc lại hợp với em nữa, em mặc chắc chắn còn đẹp hơn nhiều."
Quý Lễ nghe xong lại càng không muốn giữ lại, ôm lấy chiếc váy định bỏ chạy, vùng vẫy đấm đá lung tung, cuối cùng hai người thở hồng hộc lăn lộn thành một đống, Nhung Ngọc còn chưa từ bỏ ý định mà thủ thỉ bên tai cậu: "Quý Lễ công chúa... Lễ Lễ công chúa... anh sắp chết rồi, tâm nguyện cuối cùng là được thấy em mặc váy..."
Quý Lễ bịt miệng hắn lại, trừng mắt với hắn: "Không được nói nhảm."
Mở miệng ra là sắp chết, cái này học ở đâu ra thế?
Nhung Ngọc nheo lại đôi mắt xấu xa, l**m vào lòng bàn tay cậu.
"Em mặc một lần thôi mà, sau này anh sẽ không bao giờ bảo em nhanh nữa."
Quý Lễ liền đỏ bừng gò má: "Im mau."
Một lát sau, lại lập loè ánh mắt, bặm môi: "... Sớm đã... tiến bộ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!