Chương 150: Điện hạ

Buổi phát sóng trực tiếp này cứ thế mà lan truyền trên mạng giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu nóng, hoàn toàn sôi sùng sục.

Những kẻ từng khẳng định chắc nịch mắng Quý Lễ là con ngoài giá thú, quay đi lại nói Nhung Ngọc một bước trèo cao thất bại thảm hại, giờ đây bị vả mặt bôm bốp, xấu hổ đến mức đi khắp nơi xóa bình luận cũ.

[Người đâu người đâu rồi? Ra đây mắng tiếp đi? Hai đàn anh văn võ song toàn của tôi đây là một đôi trời đất tạo thành có nghe chưa, đến phiên cái lũ óc heo mấy người ở đây lèm bà lèm bèm chắc?]

[Quý Lễ không nhìn trúng Nhung Ngọc thì nhìn trúng ai? Nhìn trúng cái loại anh hùng bàn phím mồm toàn chất thải như các người chắc?]

[Mấy đứa nói con ngoài giá thú thò mặt ra đây đi chứ? Trưởng công chúa vả sưng mồm các người rồi à?]

[Hu hu hu hai nam thần của mị thực sự sắp kết hôn rồi, một ngày em thất tình những hai lần...]

Tiếc là bản thân Nhung Ngọc và Quý Lễ đã chẳng còn tâm trí đâu mà xem bình luận trên mạng liên tinh nữa, riêng chuyện cuộc gọi trên quang não của bọn họ đã sắp bị nổ tung rồi.

Của bạn học, của thầy cô, của bạn bè, hết cuộc này đến cuộc khác, chẳng lúc nào ngừng.

Quý Diễn, Dương Tây Châu, An Dĩ Liệt, Đoạn Nha, đàn chị và những người khác sôi nổi gửi điện chúc mừng.

Nhung Ngọc còn phải ở đó giải thích với Nhạc Điềm hồi lâu, mới khiến cô bé tin rằng người trên buổi phát sóng trực tiếp đó thực sự chính là hắn, hắn thật sự đã trở thành vị hôn phu của Quý Lễ.

Cứ thế, còn bị Nhạc Điềm cười nhạo là đồ thích tự vả, hồi trước còn xoen xoét cái mồm nói không thích Quý Lễ.

"Hai anh sắp về một nhà luôn rồi kìa!" Nhạc Điềm khí thế hùng hồn nói.

Nhung Ngọc thế mà chẳng còn lời nào để biện bạch.

Lúc ngắt cuộc gọi, Quý Lễ đang ngồi bên giường, hiển nhiên cũng vừa mới được người nào đó quan tâm hỏi han ân cần một hồi, mau chóng cài đặt cuộc gọi về chế độ không làm phiền, vừa thẹn vừa giận, mím chặt môi: "... Thật nhiều chuyện."

Nhung Ngọc hãy còn chưa thoát ra khỏi quả bom nặng ký trong buổi họp báo, ngơ ngơ ngáo ngáo nhìn Quý Lễ: "Thật sự sắp kết hôn rồi à?"

"Cũng đã tuyên bố ra bên ngoài rồi, không còn cách nào khác."

Quý Lễ gồng hết sức mình trưng ra bộ dạng em đây cũng không mấy tình nguyện, nhưng cũng chẳng có cách nào khác, khóe miệng lại không tự chủ được mà giương lên, chỉ cần hơi không để ý một chút, là tự nó có thể lén lút nhếch lên được ngay.

Nhung Ngọc nhìn ra sự trộm mừng trong vẻ mặt của cậu, cố ý trêu cậu: "Nếu em không bằng lòng, chúng ta đi nói với công chúa một tiếng nhé?"

Sắc mặt của Quý Lễ, bỗng chốc sa sầm xuống: "Nói gì?"

Nhung Ngọc vẫn còn ở đó không biết nhà có nóc, cười tủm tỉm nói: "Nói chúng ta tạm thời chưa muốn kết hôn, hôn lễ có thể hoãn lại một chút..."

Câu này còn chưa dứt, đã bị xúc tu nhỏ quấn lấy cổ chân, thình lình kéo một cái, lôi cả người hắn lên giường.

Quý Lễ lật người đè lên hắn, đôi mắt xanh như đá quý kề sát đối diện mắt hắn.

"Sau đó thì sao?" Quý Lễ u ám, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, lạnh lùng lên tiếng, "Anh liền không cần kết hôn với em nữa, phải không?"

Hắn rốt cuộc không nhịn được cười, nhéo gương mặt Quý Lễ: "Vốn là em không muốn kết hôn mà."

"Anh thừa biết..." Quý Lễ nói được một nửa, lại tự mình đỏ bừng mặt, giọng nói mềm đi, ánh mắt lườm hắn lại càng thêm hung dữ: "... Anh thừa biết ý em thế nào."

Nhung Ngọc yêu chết dáng vẻ mềm mại hờn dỗi này của cậu, bèn nhẹ nhàng h*n l*n ch*p m** cậu, rồi hôn lên đôi mắt, sau đó nhếch môi, cười đến là xấu xa.

Quý Lễ biết bản thân bị lừa, hậm hực bắt lấy đôi môi hắn mà hôn.

Đôi mắt Nhung Ngọc hiện lên vệt vàng kim rực rỡ, trong cơn mê mẩn không ngừng đuổi theo đôi môi cậu mà cọ loạn, lại cười dỗ dành cậu: "Công chúa ơi, đến bao giờ bé mới chịu ngoan một chút đây?"

Quý Lễ ngoảnh mặt đi không thèm đáp.

"Có phải em đang lén mừng vì mình đã bỏ qua được công đoạn cầu hôn không?" Nhung Ngọc cắn vành tai cậu, cười tủm tỉm bóc trần lòng riêng nho nhỏ của cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!