Sự sầu muộn và mất mát đêm qua của Quý Lễ, dường như chỉ thoáng qua trong chớp mắt, ngày hôm sau, cậu lại trở về làm tiểu thiếu gia cao ngạo lãnh đạm kia.
Nhung Ngọc luôn muốn làm chút gì đó, lại bị tiếng bước chân ngoài cửa cắt ngang, một giọng nam bực bội vang lên trong hành lang: "Đây là nơi nào? Các người có phải có nhầm lẫn gì không."
"Các người không biết quan hệ của ta với Trưởng công chúa sao? Sao ta có thể muốn ám hại nàng ấy được?"
Nhung Ngọc và Quý Lễ đẩy cửa ra xem, bèn đối diện với một đôi con ngươi đen láy.
Đó là một người đàn ông có diện mạo xinh đẹp vô cùng, làn da tái nhợt, cằm ngẩng cao cao, ý đồ biểu hiện ra khí độ cao ngạo thong dong. Chỉ là ánh mắt của ông ta có chút hoảng loạn, những lời trần thuật hớt hải, hoang mang không dứt kia, trông lại càng giống như đang van nài.
"Quý Lễ! Con cũng ở đây sao?" Người đàn ông mừng rỡ ngạc nhiên nói.
Nhung Ngọc thấy ông ta đang đeo xiềng xích điện tử, hai bên đều là các sĩ quan mặc đồng phục của Bộ điều tra, phía sau còn có hơn mười người cũng đang bị áp giải như vậy.
Người mặc đồng phục Bộ điều tra nhận ra họ, cẩn trọng hành lễ, giải thích: "Điện hạ lệnh cho chúng tôi tạm thời chuyển một bộ phận phạm nhân tới đáy biển, đoạn tuyệt liên lạc với bên ngoài, để phòng ngừa bọn họ trong ngục lại gây ra biến cố."
"Tôi biết rồi." Quý Lễ nói.
Họ liền đẩy những người này đi tiếp về phía trước.
Chỉ còn lại lời của gã đàn ông kia lúc thì gọi "Quý Lễ", lúc thì gọi "Trưởng công chúa" vang vọng quanh quẩn trong dãy hành lang dài.
"Đó là cha của em." Quý Lễ nhìn ra sự nghi hoặc của Nhung Ngọc, nhàn nhạt nói.
Nhung Ngọc nhỏ giọng hỏi: "Anh có cần qua chào hỏi không?"
Theo lẽ thường mà nói, có lẽ hắn nên ra mắt người nhà của Quý Lễ một chút, nhưng hắn hoài nghi quý ngài họ Quý này vào giờ khắc này căn bản cũng không muốn trông thấy hắn xuất hiện trước mặt ông ta.
"Không cần," Quý Lễ nhanh chóng phản bác, dường như lại phát hiện giọng điệu của mình quá cứng nhắc, cậu rũ mắt cắn chặt môi, thấp giọng nói, "Em không muốn... ông ấy thất lễ trước mặt anh."
"Ông ấy rất tệ."
Nhung Ngọc nhẹ giọng đáp: "Được."
Quý Lễ liền có chút sa sút siết chặt nắm đấm, như tự giễu mà cười: "Em cũng chẳng có gia đình ra hồn nào có thể cho anh."
Nhung Ngọc muốn nói chẳng sao hết, rồi lại nghe Quý Lễ ngập ngừng nói nhỏ: "Em muốn đi hỏi ông ấy vài câu."
Quý Lễ đuổi theo rồi, Nhung Ngọc lại bỗng nhiên phát hiện có thứ gì đó chạm vào mũi giày mình.
Là hai cái đồng xu.
Một người đang đeo xiềng xích điện tử, đang cúi đầu định nhặt hai cái đồng xu này lên.
Nhung Ngọc bèn ngồi xổm xuống nhặt lên, nhét vào tay đối phương.
Nhưng trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, sự im lặng liền hóa thành ác ý, sắc mặt đối phương trong nháy mắt hiện vẻ vặn vẹo: "Nhung Ngọc?"
Là Lục Sát.
Nhung Ngọc sững người một chút, Lục Sát liền nhanh chóng đứng thẳng người lên, khinh miệt nhìn hắn: "Hóa ra là mày."
Nhung Ngọc cười cười: "Cách lần trước gặp cũng chưa được bao lâu mà."
Lần trước gặp gã còn đang mua chuộc hắn để mưu hại Trưởng công chúa.
Giờ đây lập trường của họ đã có sự đảo ngược thế này.
Nhung Ngọc dường như cũng chẳng cảm nhận được sự khoái chí khi đại thù đã trả, có chăng nếu nói tiếc hận thì cũng là giả, chẳng ai mong muốn đám người này biến mất hơn hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!