Nếu đặt ở hai tháng trước, Nhung Ngọc thế nào cũng không tưởng tượng được, Quý Lễ sẽ ngồi trong khoang cơ giáp của hắn, ôm một cục lông tròn mềm mềm trắng trắng, vẻ mặt lạnh nhạt, cùng hắn nghe truyện cổ tích nàng tiên cá.
Kỳ lạ lại có chút đáng yêu.
Nhung Ngọc điều khiển cơ giáp bay lên không, cổng không gian tọa lạc ở phía sau sân diễn tập của trường. Hàng chục chiếc cơ giáp đồng loạt vút lên trời, Nhung Ngọc thì chậm rãi giữ ở cuối cùng.
"Đoạn Nha cũng tới à?" Nhung Ngọc nhìn thoáng qua cơ giáp phía trước có vẻ quen mắt, "Lâu rồi không gặp cậu ta."
Đoạn Nha không cùng lớp với bọn họ, còn cố ý né tránh, tự nhiên cũng ít khi chạm mặt.
Quý Lễ như không có việc gì dựng tai lên: "Cậu quen cậu ta lắm sao?"
"Có giao thủ qua." Nhung Ngọc như chợt nhớ ra, "Hồi mới nhập học, cậu ta kéo người đến tìm tôi, muốn thu tôi làm đàn em."
Hắn lúc nào cũng là cái vẻ cười tủm tỉm, lúc vừa nhập học trông đúng là cái bộ dáng quả hồng mềm dễ tính.
Dĩ nhiên, đến khi kết thúc kỳ thi đầu tiên, nụ cười kia liền thành bằng chứng hắn bụng dạ khó lường.
Đuôi mày Quý Lễ khẽ động, hơi bất mãn: "Sau đó thì sao?"
Cứ có cảm giác như bị người khác nẫng tay trên.
Nhung Ngọc vô tội chớp mắt: "Tôi nói đánh thắng được tôi thì ok."
Kết quả sau đó, đương nhiên là Đoản Nha bị tẩn sml.
"Cậu ta tuy nhân phẩm chẳng ra sao, nhưng lúc đánh nhau vẫn coi như có nguyên tắc, thù riêng tự giải quyết, sẽ không kéo cả đám đánh hội đồng." Nhung Ngọc khách quan bình luận. "Tuy là có đánh hội đồng tôi cũng chẳng sợ."
Quý Lễ giả vờ không để tâm dời mắt đi: ... Tiêu rồi, mấy hôm trước cậu đánh nhầm người.
"Chỉ là cậu ta cũng hay giở trò bẩn lắm." Nhung Ngọc bổ sung, "Đến mỹ nhân kế cũng xài, cậu phải cẩn thận chút."
Quý Lễ hiểu sai ý, đầu óc bỗng nổ "ong" một tiếng, hoàn toàn trống rỗng, trong đầu tức thì hiện ra cảnh Nhung Ngọc và cái tên Đoạn Nha mưu mô bỉ ổi ôm ôm ấp ấp.
Sao cậu không biết chút gì cả? Đã phát triển đến bước nào rồi?
Rõ ràng đã tỏ tình với cậu, vậy mà còn....... Lẽ ra cậu phải bẻ gãy luôn chân thằng kia mới đúng.
Quý Lễ siết chặt cục bông trong tay, mặt không biểu cảm, theo bản năng châm chọc: "Cậu... đúng là không kén chọn."
Nhung Ngọc khựng lại, cùng cậu bốn mắt nhìn nhau, nhịn cười ho khan một tiếng: "Quý Lễ... có phải trí tưởng tượng của cậu hơi phong phú quá rồi không?"
"Cái tôi bảo là, tên đó tìm một nữ sinh giả vờ bị thương, nhờ tôi đưa đến phòng y tế, bỏ lỡ kì thi... Cậu nghĩ cái gì thế?"
Nhung Ngọc phát hiện, mạch tư duy của tiểu thiếu gia đáng yêu hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Sao cậu ấy lại có thể liên tưởng hắn với Đoạn Nha thành cái quan hệ kia được? Thà bảo hắn với Kẹo Cao Su cưới nhau, e là còn đáng tin hơn cái tưởng tượng này.
Quý Lễ nhận ra mình hiểu lầm, ôm cục lông, im lặng không nói.
Nhung Ngọc dứt khoát bấm mở liên lạc với Đoạn Nha, bên kia phải một lúc lâu mới chịu bắt máy.
Gương mặt đểu cáng của Đoạn Nha hiện lên trên màn hình ánh sáng, mở miệng ra đã mắng chem chẻm: "Có khỉ khô gì thì sủa nhanh lên!"
Nhung Ngọc chỉ cười: "Không có khỉ khô nào cả, chỉ hỏi thăm mày chút thôi, dạo này có đang tính giở mưu hèn kế bẩn gì không thế? Sao tự dưng im hơi lặng tiếng vậy?"
Đoạn Nha bên kia im lặng một lúc lâu, hiển nhiên đã nghiến răng ken két: "Đệt mẹ, mày còn hỏi tao?"
Nhung Ngọc như lẽ đương nhiên: "Không hỏi mày thì hỏi ai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!