Lâu đài lớn mà Nhung Ngọc mua đã về rồi.
Cuối cùng hắn vẫn chọn mẫu lâu đài nàng tiên cá, màu hường phấn lóng lánh, lại còn mạ vàng, hơn nữa còn có cả cối xay gió nhỏ có thể quay vòng vòng.
Chủ tiệm còn tặng thêm cho hắn mấy con cá nhỏ sặc sỡ, nói là giống hiền lành dễ nuôi.
Nhung Ngọc tưởng tượng đến là tốt đẹp, hắn nghĩ Kẹo Cao Su có thể ở trong cái bể này làm công chúa dưới đáy biển, mấy con cá kia chính là hầu gái của nó.
Còn vì sao nhất định phải là công chúa, thì hắn cứ thích Kẹo Cao Su là công chúa đấy, vậy thì nó phải thế.
Buồn thay hiện thực phũ phàng, mấy con cá nhỏ qua ngày thứ hai đã sắp lật bụng trắng, hấp hối cả đám.
Nhung Ngọc suýt nữa thì tường cái danh "kẻ huỷ diệt thú cưng" của mình lại phát huy tác dụng, sau nhìn kỹ mới biết, hóa ra là do Kẹo Cao Su giở trò.
Nhung Ngọc có chút khó hiểu, nhéo nhéo Kẹo Cao Su: "... Nhãi con này... Chả lẽ mày ăn cá hả?"
"Gu chi." Kẹo Cao Su khinh bỉ quất con cá ra khỏi lâu đài.
Rõ là không ăn mà.
Chỉ là nàng công chúa dữ dằn này quá thôi.
Hết cách, Nhung Ngọc đành vớt đám cá đáng thương kia bỏ vào bể cá cũ, tặng cho một cậu bạn nuôi hộ.
Chính là cái thằng từng lấy video thú cưng dễ thương để quy tắc ngầm với hắn, mặc dù nội quy trường học cấm nuôi thú cưng. Nhưng ai mà chẳng biết, nội quy đặt ra chính là để phá, miễn không bị bắt thì đám nhóc này cứ coi như chưa từng làm cái gì hết.
Quả thật con thú cầu lông bạn hắn nuôi rất đáng yêu, mấy ngày liền Nhung Ngọc đều chìm đắm vào việc hít cầu lông, Kẹo Cao Su bị ngó lơ, bèn quấn lấy cổ tay hắn nũng nịu ăn vạ không chịu thôi.
Mỗi lần con cầu lông kia kêu "Pi pi".
Thì Kẹo Cao Su cũng "Gu chi gu chi" mà kêu.
Con cầu lông kia mà dụi vào tay.
Thì Kẹo Cao Su cũng dụi vào tay.
Lông con cầu lông của bạn học sờ cực đã tay.
Nhóc con của hắn cũng tức phồng thành một cục.
Mấy ngày liên tiếp cậu bạn kia không bị chà đạp trong trận huấn luyện, cả tinh thần lẫn thể xác đều được chữa lành, thậm chí còn bán pet cầu vinh, gửi tin nhắn thoại cho hắn: "Nhung Ngọc, hay là để tôi cho cậu mượn cầu lông nuôi vài hôm đi, mấy ngày tới cậu đừng tìm tôi nữa."
Nhung Ngọc còn chưa kịp động lòng, Kẹo Cao Su đã vác luôn quang não của hắn chạy mất, còn nhảy tót lên đầu hắn làm loạn.
Cả nó lẫn quang não đều bị kéo xuống khỏi đầu, giật rơi mấy sợi tóc.
Kẹo Cao Su nổi bão, giấu quang não dưới người mình, dính chặt như một cục keo.
Nhung Ngọc dở khóc dở cười: "... Nhìn tí cũng không được à?! Mày là vại giấm thành tinh hả?!"
"Gu chi!" Kẹo Cao Su giận dữ nhảy dựng.
"Đưa quang não cho tao."
"Gu chi!"
"Kẹo Cao Su!"
"Gu chi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!