Mười giờ tối.
Quý Lễ dùng tài khoản ẩn danh, lướt xem trang cá nhân của Nhung Ngọc.
Trang chủ của Nhung Ngọc có không ít bài đăng, giống y như con người hắn, toàn là cơ giáp và đủ loại giải đấu võ thuật, rất có khí phách của một trai thẳng từ trong ra ngoài, nam tử hán cứng như thép. Chỉ là gần đây, chẳng hiểu sao hắn bắt đầu chia sẻ mấy video thú cưng và cách chăm nuôi.
Bên dưới bình luận dường như cũng toàn là sinh viên Trường Sao.
[Cậu thay đổi rồi, tôi muốn thay mặt Liên minh thanh niên cứng của Trường Sao khai trừ cậu]
[Hôm nay cậu chém tôi bảy lần! Bảy lần đấy! Cậu còn là người nữa không hả!]
[Tôi gửi video sờ pet cho cậu, ngày mai có thể đổi người khác làm đối thủ không?]
Nhung Ngọc còn trả lời cái cuối: [Cậu nuôi thú gì?]
[Tinh linh cầu lông, toàn thân trắng mềm, nhảy nhót đáng yêu, tính tình đặc biệt ngoan, còn biết chủ động dụi tay nữa, làm kèo không đại ca?]
Nhung Ngọc trả: [Được]
Sau đó chẳng còn tin tức gì nữa.
Hẳn là đã đi giao dịch rồi.
Quý Lễ suy nghĩ một lát, rồi lên mạng tìm kiếm "Tinh linh cầu lông". Đó là một sinh vật nhỏ như cục bông, mắt tròn xoe chớp chớp, vừa ngốc vừa ngơ, chỉ biết nhảy ton tót.
Trong đó, loại màu trắng là quý giá nhất, bởi vì quá hiếm, giá cũng cao ngất ngưởng..... Nhung Ngọc thích mấy thứ này sao?
Quý Lễ nhíu mày, có hơi ghét bỏ.
Cậu do dự hai giây ở chỗ đặt hàng, mới sực nhớ trường cấm nuôi thú cưng.
——Hơn nữa, tại sao cậu phải mua thứ mà Nhung Ngọc thích?
Quý Lễ chẳng tìm được lý do hợp lý nào, chỉ có thể tắt trang web đi. Một lúc sau, lại không kìm nổi mà mở ra lần nữa.
"Đinh——"
Chuông cửa ký túc vang lên.
Quý Lễ lại lần nữa nhanh chóng tắt web, ngồi nghiêm chỉnh ngay ngắn trước bàn, tiện tay bấm mở cửa.
Nhung Ngọc vừa tắm xong, tóc màu hạt dẻ còn lẫn hơi nước, mặc áo phông rộng in hình graffiti, quần short thể thao thoải mái, chân đi dép lê.
So với bộ đồng phục ngày thường, hắn trông có dáng dấp thiếu niên nhà bên hơn hẳn: "Xin lỗi, tới muộn rồi."
Vừa mời từ sàn đấu võ về, cả người mồ hôi dính nhớp, tóc cũng rối bết, hắn thật sự ngại đến thẳng tìm Quý Lễ.
"Không sao." Quý Lễ hạ mi, thu lại ánh mắt của mình, chỉ cái ghế bên cạnh, "Ngồi đi."
Cậu mở quang não, như không có việc gì cùng hắn thảo luận đề tài.
Nhung Ngọc thì để mắt khắp phòng cậu, hết nhìn đông lại ngó tây.
Ký túc của Quý Lễ rất bình thường, gọn gàng mà thanh nhã, hoàn toàn khác với tưởng tượng của Nhung Ngọc.
Hắn luôn cảm thấy Quý Lễ phải ở nơi có giường gỗ đỏ, trướng rủ màn che, tường treo vài bức tranh sơn dầu khổng lồ, thêm một chiếc ghế bành nhung dày, mềm mại như ngai vàng.
Ước chừng trong tưởng tượng của hắn, chỉ có kiểu phòng như thế mới xứng với cậu ấm kiêu căng này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!