Chương 1: Nhặt được một bé quái xúc tu

Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Nhung Ngọc có thêm một con thú cưng mới.

Một con quái vật xúc tu.

Nó thoạt nhìn giống như một khối chất nhờn trong suốt, màu lam nhạt, lấp lánh đẹp đẽ như pha lê, nhỏ xíu xiu, đặt trong lòng bàn tay thì rung rinh như thạch rau câu.

Chỉ cần chọc một cái, nó sẽ phát ra tiếng "Chiu chiu ọp ọp", nhão nhão dính dính.

Nếu bị bóp quá mạnh, chọc thấy đau, nó sẽ lập tức vươn mấy cái xúc tu nho nhỏ ra để kháng nghị, cả cơ thể nhão nhoẹt như cao su có tình đàn hồi cao, rồi "bẹp bẹp" nhảy tại chỗ.

Nhung Ngọc phát hiện ra bé con này trong một tiệm tạp hóa. Lúc ấy nó đang hết sức cẩn thận bám trên cửa sổ, trốn con chó dữ mà khách để ngoài cửa, từng chút từng chút một trườn đi.

Đợi đến khi con chó kia bị dắt đi, nó dường như là gan to ra, trong nắng sớm duỗi mình, vểnh hai cái xúc tu be bé, như đang ngáp một cái, hoặc là đang vươn vai lười biếng.

Bị Nhung Ngọc phát hiện, nó lập tức dán chặt trên cửa kính, giả bộ mình chỉ là một vũng nước mũi.

Tiếc là vẫn không thoát khỏi độc thủ của tên vô lại này. Khi bị tóm xuống, nó y như con gái nhà lành bị ác bá cưỡng đoạt, xúc tu không cam tâm tình nguyện mà níu thành sợi, chỉ tiếc là không biết kêu, nếu không đã gào khóc nức nở rồi.

Nhung Ngọc ném nó vào trong bể cá hình hộp chữ nhật.

Cô em họ tò mò dòm vào: "Đây là slime hả anh? Hay là loại quái xúc tu mới? Chắc cũng đắt ra phết nhờ?"

Thời buổi này, thú cưng nhà giàu nuôi đủ loại kỳ lạ, một con xúc tu mini thế này cũng chẳng đáng ngạc nhiên.

Nhung Ngọc chống cằm, rót ít nước vào bể: "Không biết, có khi là ai đó vứt đi thôi."

Ai ngờ cái con vật nhỏ trong suốt như thạch rau câu này lại có sức sống dẻo dai đến vậy, rõ ràng chỉ uống nước, mà ngày càng tinh thần phơi phới.

Tiệm tạp hóa người ra kẻ vào, nhưng chẳng ai đến nhận lại vật nhỏ này.

Ngược lại, chính Nhung Ngọc lại dần nảy sinh hứng thú ngút trời với nó.

Là một kẻ nghèo túng lại cẩu thả, sát thủ của vật nuôi, còn từng g**t ch*t ba chậu xương rồng đột biến, hắn lại có một niềm tin không biết từ đâu ra, cảm thấy mình có thể chăm được bé con này.

Rõ ràng con quái xúc tu nho nhỏ kia cũng chẳng nghĩ thế.

Nó đang trong bể cá, vung xúc tu biến thân thành đủ thứ hình dáng kh*ng b*, thậm chí còn méo mó thành một khuôn mặt quỷ nhe nanh trợn mắt.

Chỉ tiếc là quá mini, bị Nhung Ngọc lấy một ngón tay đã ấn bẹp dí.

Thế là lại co rút thành chất lỏng, tự rúc vào một góc, ủ dột thành vũng.

"Cũng dễ thương phết." Nhung Ngọc nhếch môi cười, đậy nắp bể cá lại, "Nếu chẳng ai đến tìm, thì tao nuôi mày trước vậy."

Thứ be bé kia mềm oặt dán lên thành bể, xúc tu mềm mảnh "bẹp bẹp" quất vào thành kính dày, bày tỏ mong muốn được rời đi.

"... Còn vùng vẫy nữa, tao quẳng mày xuống bồn cầu đấy." Nhung Ngọc cười tủm tỉm đe dọa.

Bé con kia cứng đờ một lúc, rồi lập tức đứng thẳng nghiêm trang, thậm chí còn giơ hai cái xúc tu be bé lên, nghiêm túc chào theo tiêu chuẩn quân đội. 

???

Trí tuệ của thứ này cũng kha khá, nghe hiểu cả tiếng người..... Có khi còn mắc bệnh sạch sẽ nữa.Nhung Ngọc sống ngay phía sau tiệm tạp hóa, căn phòng chất đầy các loại vũ khí cũ kỹ, linh kiện cơ giáp hỏng hóc. Trước cửa sổ đặt một cái bàn gỗ, trên đó bày la liệt linh kiện và sách vở.

Nắng chiếu thẳng vào căn phòng bừa bộn này, khiến nó phảng phất mùi khô nóng, như thể bị rút sạch toàn bộ hơi ẩm, đang đợi chủ nhân nó quay về ngủ trong cái lò hấp ấy.

Vừa bước vào phòng, vật nhỏ kia đã nóng đến mức "gư chiu gư chiu" xoắn loạn cả người.

"Đợi chút——"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!