Chương 64: Nếu 04

Cuộc điều tra mà Lâm Thừa An tiến hành về Quý Tiềm lại có thêm một phương hướng mới.

Lần này, việc thực hiện hơi khó khăn một chút, vì chuyện đã xảy ra từ rất lâu, nên việc ghép nối con người Quý Tiềm hiện tại với những sự việc năm xưa không hề dễ dàng. Anh dùng chút thủ đoạn, phái người bắt đầu tìm kiếm lại tư liệu hình ảnh và chuyện về thời thơ ấu của Quý Tiềm.

Trong lúc chờ kết quả cuối cùng, Lâm Thừa An cũng không ngồi yên chờ chết. Anh lấy cớ cảm ơn Quý Tiềm đã đưa mình về nhà và còn chăm sóc mình, để dò xét mà gửi lời mời ăn tối đến Quý Tiềm.

Tin nhắn mời được gửi thẳng cho Quý Tiềm, Lâm Thừa An không giải thích mình lấy số điện thoại của Quý Tiềm từ đâu, nói nhiều rất dễ để lộ ra việc anh đã nắm rõ như lòng bàn tay thông tin cá nhân của đối phương.

Đúng như dự liệu, Quý Tiềm cũng không phải người quá cảnh giác. Chỉ vài giây sau khi tin nhắn được gửi đi, Lâm Thừa An đã nhận được hồi đáp. Đối phương vui vẻ đồng ý lời mời, giống như bị vận may từ trên trời rơi xuống làm cho choáng ngợp, chẳng còn thời gian để truy hỏi thêm.

Hôm sau, sau khi tan học, Lâm Thừa An ở bên cột thứ ba của tòa giảng đường trông thấy Quý Tiềm đến như đã hẹn.

Theo quan sát của Lâm Thừa An, trước khi anh xuất hiện, Quý Tiềm vẫn đứng nguyên bên cột, không chút biểu cảm, mắt dán vào cầu thang mà ai cũng phải đi qua khi lên xuống, cả người như hồn lìa khỏi xác, cứng nhắc đến mức dường như sắp hòa làm một với cây cột, trở thành một phần chống đỡ tòa giảng đường.

Nhưng khi nhìn thấy anh, Quý Tiềm như hồn quay trở lại, sống động hẳn lên, trở nên căng thẳng. Cậu nhìn Lâm Thừa An ngày càng lại gần, vô thức l**m môi.

Sau đó, từ từ, rất không thuần thục, cậu kéo khóe môi lên, nặn ra một nụ cười cứng ngắc, mang chút lấy lòng.

Thì ra Quý Tiềm cũng không phải là không biết cười.

Lâm Thừa An nghĩ, gương mặt ôn hòa gật đầu với Quý Tiềm, giọng điệu thân quen hỏi: "Chờ lâu lắm rồi à?"

Khiến người ta có cảm giác như anh và Quý Tiềm đã thân thiết từ lâu, gặp nhau thế này là chuyện đã xảy ra hàng trăm, hàng nghìn lần.

Rõ ràng Quý Tiềm bị cái kiểu "tự nhiên quen" này của anh làm cho chao đảo, ánh mắt gần như không rời nổi khỏi đôi môi Lâm Thừa An, phải chậm rãi mới nhận ra không ổn, liền né tránh, lia mắt xuống đất, nhỏ giọng đáp: "Không đâu… tôi cũng vừa mới tới."

Khi cậu nói, làn da trắng ngần đẹp đẽ nơi cổ áo hé mở, vành tai mỏng manh còn mang một vòng hồng nhạt, nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng nhận ra.

Nhưng lại bị ánh mắt tinh tế của Lâm Thừa An bắt được. Anh tưởng đó là do thời tiết nóng nực. Có một thoáng, anh thấy áy náy vì đã đứng trên lầu quan sát khá lâu, khiến Quý Tiềm phải đợi thêm, nhưng ngay lập tức anh lạnh lòng mà đè cảm giác đó xuống.

Họ sóng vai đi trong khuôn viên trường, khoảng cách giữa hai cánh tay rất hẹp. Lâm Thừa An phát hiện da của Quý Tiềm đang đỏ lên trông thấy so với lúc trước.

Nóng vậy sao? Lâm Thừa An lấy làm lạ, rồi không thể tiếp tục giả vờ không thấy, đành bước ra phía ngoài để che bớt ánh nắng cho Quý Tiềm.

"Bạn học Lâm." Quý Tiềm kéo quai cặp trên vai, dè dặt mở lời: "Căn bệnh đau đầu của cậu… sao rồi? Còn khó chịu không?"

"Không sao rồi." Lâm Thừa An nghe vậy liền nghiêng đầu, thấy thân hình mình cao hơn một chút đang đổ xuống gương mặt Quý Tiềm một mảng bóng râm, phủ lên đôi mí mềm mại của cậu.

Hàng mi omega dày và cong, màu mắt nhạt nhưng sáng, khi nhìn Lâm Thừa An lại toát ra một vẻ ngây thơ của kẻ chưa từng trải đời.

Điều này khiến Lâm Thừa An bất giác cảm thấy omega này rất dễ khống chế, như thể chỉ cần anh bỏ ra một chút tâm sức là có thể có được sự tin tưởng tuyệt đối của cậu.

Có phải vậy không a… Lâm Thừa An giữ vẻ mặt thản nhiên, mỉm cười nhẹ, đề nghị: "Đừng gọi tôi là bạn học nữa, nghe xa cách lắm, cậu cứ gọi thẳng tên tôi là được."

Anh chớp mắt, dùng giọng đùa cợt nói: "Tôi thấy chúng ta đã là bạn rồi, cậu nói có đúng không?"

Chỉ cần Lâm Thừa An muốn, sự thiện ý và chu đáo mà anh toát ra có thể khiến anh trở thành bạn của bất kỳ ai, một omega trông không mấy thông minh như Quý Tiềm này, đương nhiên cũng không ngoại lệ.

"Bạn…?" Quý Tiềm bị từ này làm cho sững sờ, lặp lại một lần, như đang hỏi lại xem Lâm Thừa An nói vậy có hợp lý không.

"Đúng vậy, cậu đã giúp tôi một ân tình rất lớn, dù là về tình hay lý, chúng ta cũng không còn là mối quan hệ bạn học bình thường nữa." Lâm Thừa An thuận miệng nói, kéo gần khoảng cách với Quý Tiềm, cố ý hay vô tình chạm vào cánh tay gầy gò của đối phương.

Khi Quý Tiềm trừng mắt như lâm đại địch, anh lập tức đổi sang vẻ mặt khác, để lộ biểu cảm bị tổn thương, giọng điệu trầm xuống, thất vọng nói: "Hay là cậu không muốn làm bạn với tôi?"

Quả nhiên, Quý Tiềm lập tức bị chuỗi chiêu thức mượt mà của Lâm Thừa An dắt mũi, vội vàng phủ nhận: "Không phải vậy!"

Cậu vì không phản ứng ngay mà cảm thấy áy náy, cũng vì nóng lòng muốn chứng minh bản thân nên vô tình nói ra nỗi tự ti giấu kín trong lòng: "Tôi chỉ là… chưa kịp phản ứng thôi. Dù sao trước giờ tôi chưa từng có bạn."

Về việc này, Lâm Thừa An đã sớm đoán được. Dù sao, Quý Tiềm chẳng có chút dính dáng gì tới hình mẫu được yêu thích trong trường, cậu đơn độc, ít nói, lại có cái sở thích âm u là theo dõi người khác. Không có bạn bè là chuyện quá đỗi bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!