Đây là cái bẫy mà Lâm Thừa An đã tỉ mỉ bày ra.
Thực ra anh hoàn toàn khỏe mạnh, cơn đau đến mức không đứng nổi chỉ là một màn kịch để dụ Quý Tiềm cắn câu.
Vì hôm nay, Lâm Thừa An đã tập luyện trước gương ở nhà nhiều lần, cả đường gân nổi trên thái dương cũng được tính toán kỹ lưỡng. Anh biết biểu cảm thế nào mới khiến mình trông như đang rất đau, khiến người khác nghĩ lúc này anh hoàn toàn có thể bị người khác thao túng, không có sức phản kháng.
Phải nói rằng Lâm Thừa An quả thật có năng khiếu diễn xuất, Quý Tiềm chẳng ngoài dự đoán đã mắc bẫy.
Nếu Quý Tiềm thật sự muốn làm gì anh, thì bây giờ chính là thời điểm tốt nhất.
Tất nhiên, Quý Tiềm không hề biết rằng Lâm Thừa An đã bố trí vệ sĩ quanh đây. Chỉ cần Quý Tiềm có bất kỳ hành động bất chính nào, cậu ta sẽ không ra khỏi được khu phố này và phải trả giá đắt.
Nhưng nghĩ đến việc Quý Tiềm đã cùng mình chơi trò này bấy lâu nay, vô tình thêm chút thú vị cho cuộc sống, Lâm Thừa An cũng thấy tiếc nếu kết thúc ngay, nên quyết định nương tay.
Nghĩ vậy, trong ánh mắt nhìn về phía đối phương của Lâm Thừa An có thoáng chút thương hại, nhưng nhanh chóng biến mất. Khi anh hơi ngẩng mặt lên, đã hoàn toàn nhập vào vai diễn.
"Tooi… đau đầu… đứng không nổi, cậu đỡ tôi một chút được không?" Anh thở hổn hển, giọng nói rất khẽ, như thể chỉ để cất tiếng thôi cũng phải gắng hết sức.
Nói xong, anh liền đưa tay ra với Quý Tiềm, chẳng buồn quan tâm đối phương có muốn tiếp xúc gần hay không.
Là anh chủ động nắm lấy tay Quý Tiềm trước, Quý Tiềm chưa kịp chuẩn bị, đầu ngón tay vừa chạm nhau, cả người cậu như con mèo bị điện giật, lông dựng hết cả lên.
Omega lùi hẳn một bước lớn, trước khi cơ thể kịp phản xạ theo bản năng thì não bộ mới giành lại quyền điều khiển, nhờ vậy cậu mới không hất tay ra. Nếu không, lúc này Lâm Thừa An đã bị cậu đẩy ngã xuống đất rồi.
Lồng ngực Quý Tiềm phập phồng, đã lâu lắm rồi cậu chưa đứng gần Lâm Thừa An đến thế, căng thẳng đến mức trái tim cậu như sắp nhảy ra ngoài.
Vậy mà Lâm Thừa An còn đổ thêm dầu vào lửa, mượn lực đứng dậy xong, đầu anh lại tựa lên vai Quý Tiềm. Rõ ràng Lâm Thừa An cao hơn cậu, nhưng vẫn nghiêng người để áp vào, trông như thật sự rất khó chịu.
Quý Tiềm không biết đối phương có nghe thấy nhịp tim rối loạn của mình hay không, chỉ biết rằng nửa bên người mình đã tê rần. Phải dừng lại hai giây mới tìm lại được giọng nói, cậu run run lên tiếng: "Vậy, bạn học, tôi gọi xe cứu thương cho cậu nhé?"
Vừa nói, cậu vừa định lấy điện thoại ra, nhưng màn hình vừa sáng đã bị Lâm Thừa An ấn xuống, buộc phải cất lại.
Hơi thở alpha yếu ớt, làn khí nóng mỏng manh phả vào cổ vai Quý Tiềm, nhưng lời nói thì lại dứt khoát: "Không cần, tôi không muốn đến bệnh viện."
Anh vốn chẳng bệnh tật gì, vô cớ đến bệnh viện để làm gì?
Điều này hoàn toàn trái với kịch bản trong đầu Lâm Thừa An, anh đã nghĩ Quý Tiềm sẽ nhân lúc mình yếu thế mà làm gì đó, hoặc ít nhất cũng để lộ một vài ý đồ mờ ám. Thế nhưng, Quý Tiềm chẳng làm gì, chỉ ngoan ngoãn đứng đó làm cái gối dựa sống, không hé một lời oán than.
Nếu không phải lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Quý Tiềm tố cáo rằng cậu lúc này không hề thản nhiên như bề ngoài, e rằng Lâm Thừa An còn thật sự bị cậu lừa.
Vẫn chưa phải lúc sao… Lâm Thừa An đang cân nhắc thì Quý Tiềm đã sốt ruột lên tiếng.
"Không đến bệnh viện có ổn không?"
Quý Tiềm đỡ lấy đầu của Lâm Thừa An, thấy anh nhíu mày, nhắm mắt, rõ ràng vẫn đang chịu đựng cơn đau đầu.
Trong lúc nóng ruột, cậu nhượng bộ nói: "Vậy thì, tôi đưa cậu về nhà nhé? Về nhà nghỉ có khi sẽ đỡ hơn."
Trong lòng Lâm Thừa An thầm kêu: Đến rồi đây, quả nhiên Quý Tiềm có ý đồ khác.
Anh liền nghĩ ra lý do vì sao trước đây Quý Tiềm cứ bám mình về tận cửa nhà, chắc là để dò xét đường đi.
Nghĩ vậy, Lâm Thừa An giả vờ không chút phòng bị, lập tức đồng ý: "Được, ở nhà tôi có thuốc chuyên trị đau đầu, làm phiền cậu đưa tôi về nhé."
Khi Quý Tiềm còn đang ngó nghiêng tìm taxi, bàn tay buông thõng của Lâm Thừa An khẽ giấu ra sau lưng, ra hiệu về phía bóng tối.
Chưa đầy vài phút sau, một chiếc xe hơi màu đen rẽ từ bên đường ra, dừng trước mặt họ. Tài xế hạ kính xuống, nhiệt tình hỏi xem họ có cần giúp đỡ không, anh ta rất sẵn lòng.
Quý Tiềm mừng rỡ, vừa tra ứng dụng gọi xe thì thấy quanh đây không tài xế nào nhận chuyến, sự xuất hiện của chiếc xe này thật đúng lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!