Tường ngoài của khu nhà tập thể trường đại học Vân do bị mưa mà loang lổ, vài năm trước vừa được sơn lại nên nhìn bên ngoài vẫn còn nguyên vẹn và gọn gàng. Nhưng khi đi vào hành lang và bước lên tầng, sự cũ kỹ bên trong mới thực sự hiện rõ.
Nhà của Quý Tiềm ở tầng bảy, tòa nhà cũ không có thang máy, đi lại hoàn toàn bằng cầu thang bộ. Khi Lâm Thừa An đi qua từng bậc thang, anh phát hiện một số tầng thậm chí còn chưa lắp đặt đèn chiếu sáng trên trần nhà.
Quý Tiềm đã quen với điều này, cậu bật đèn pin điện thoại, đi phía trước dẫn đường cho Lâm Thừa An, nhắc anh cẩn thận bước chân.
"Hầu hết các giáo sư già từng sống ở đây đều đã chuyển đi rồi, bây giờ nơi này trở thành ký túc xá dành cho một số giáo viên của trường, nhưng tỷ lệ lấp đầy rất thấp, các tiện nghi cũng không hoàn thiện lắm." Quý Tiềm giải thích.
Nhưng Lâm Thừa An nghe xong lại nhíu mày. Sau khi anh một lần nữa tránh được đống đồ linh tinh không biết ai đã đặt ở đó bao nhiêu năm chắn đường trong lối đi, anh không thể chịu đựng được nữa mà nói: "Quý Tiềm, em có tiền mua chiếc vòng ngọc phỉ thúy hơn hai mươi triệu, sao không nghĩ đến việc đổi một căn nhà tốt hơn?"
Quý Tiềm đang đi lên bỗng dừng lại, cậu hơi nghiêng người nhìn Lâm Thừa An, nửa trên khuôn mặt vẫn ẩn trong bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc.
"…Cái đó không giống nhau." Cậu nói nhỏ.
Có gì mà không giống? Có thể bỏ ra hơn hai mươi triệu để mua chiếc vòng bị định giá cao chỉ để đối chọi với mình, nhưng lại không nỡ bỏ ra vài chục triệu tệ để cải thiện môi trường sống của mình. Lâm Thừa An thực sự không hiểu Quý Tiềm đang nghĩ gì.
Lâm Thừa An tức đến không muốn nói chuyện, Quý Tiềm càng không có gì để nói, hai người bắt đầu im lặng leo cầu thang.
Cho đến khi lên đến tầng trên cùng, Quý Tiềm mới dừng lại, lấy chìa khóa trong túi ra mở khóa.
"Đây rồi."
Suốt đường đi Lâm Thừa An đều quan sát xung quanh, lúc này lại nhìn cánh cửa chống trộm đơn giản trước mặt Quý Tiềm, đã bắt đầu nghi ngờ tiền của Quý Tiềm có phải đều dùng để mua chiếc vòng đó rồi không, nếu không tại sao lại không lắp một cánh cửa mật mã có độ an toàn cao hơn.
Anh nghĩ đến đó, không khỏi thầm hối hận vì đã nhiều lần nâng giá trong buổi đấu giá, khiến Quý Tiềm vô cớ phải tốn thêm rất nhiều tiền.
Bước vào trong nhà, bố cục bên trong cũng có thể nhìn thấy hết chỉ trong nháy mắt. Lâm Thừa An chỉ cần liếc mắt là biết nơi đây không quá sáu mươi mét vuông, rất đơn giản, hai phòng ngủ một phòng khách.
Nhà không lớn, nhưng được cái rất sạch sẽ gọn gàng, cũng có thể nói là chẳng có gì để dọn dẹp, trừ những đồ nội thất và vật dụng sinh hoạt cơ bản, Quý Tiềm dường như không có đồ dùng cá nhân nào.
Cạnh sảnh vào là phòng ngủ, cửa lại tình cờ mở, Lâm Thừa An tranh thủ lúc Quý Tiềm tìm dép cho mình, không chút tránh né đứng ở cửa nhìn vào.
Một chiếc giường đôi nhỏ 1m5 được đặt sát tường, trên đó chỉ có một chiếc gối, cạnh giường là một tủ đầu giường và một tủ quần áo gỗ kiểu cũ, phòng ngủ không còn đồ đạc gì khác.
Thay xong giày, Lâm Thừa An còn định bước vào phòng ngủ để xem xét kỹ hơn. Dù sao thì từ khi anh có ký ức đến giờ, anh chưa bao giờ ngủ trên chiếc giường nhỏ như vậy. Mà đêm nay, anh không chỉ phải ngủ ở đây, mà còn ngủ cùng Quý Tiềm… Tuy giường hơi nhỏ một chút, nhưng hai người ôm nhau ngủ chắc sẽ rất tuyệt.
Quý Tiềm không phát hiện ra ý đồ của Lâm Thừa An, cậu đứng trong phòng khách xoa tay, mặt đỏ bừng tự kiểm điểm.
"…Thực ra nhà em không có trà, nhà không tiếp khách nên em không chuẩn bị. Em rót cho anh một cốc nước nóng được không?"
"Không sao đâu." Lâm Thừa An nói không chút bận tâm.
Thậm chí, khi nghe Quý Tiềm nói nhà không thường xuyên có khách, anh còn rất vui, lập tức tha thứ cho lời nói dối ngọt ngào mà Quý Tiềm đã thêu dệt để dụ dỗ mình lên đây.
"Anh uống nước là được, buổi tối uống trà sẽ mất ngủ."
Quý Tiềm liền lấy nửa cốc nước nóng từ máy lọc nước, rồi cẩn thận pha thêm nửa cốc nước lạnh, sau đó bưng lên đưa cho Lâm Thừa An.
"Nhà em hơi nhỏ, anh đừng để ý."
"Rất tốt." Lâm Thừa An đi vào trong, căn phòng đóng cửa chắc là phòng làm việc, anh không hứng thú nên quay ra, lại nhìn về chiếc giường nhỏ 1m5 kia, càng nhìn càng ưng ý, bình luận: "Trang trí rất ấm cúng."
Quý Tiềm chưa từng nhận được lời khen cao như vậy. Lần trước Quý Chiêu Nam đến chơi còn thẳng thừng nói nhà Quý Tiềm không giống có người ở, chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, sao đến chỗ Lâm Thừa An lại xoay chuyển 180 độ như vậy.
"Thật sao… Nhà đã ở nhiều năm rồi, em cũng không trang trí gì nhiều."
"Em sống ở đây từ khi nào?" Lâm Thừa An uống một ngụm nước ấm, coi như về nhà mình, không cần chủ nhà mời cũng ngồi xuống ghế sofa đôi trong phòng khách, còn chủ động vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, nói với Quý Tiềm: "Ngồi lại đây."
Mặt Quý Tiềm lại bắt đầu nóng lên, phòng khách chỉ bày một chiếc sofa đôi, cậu không ngồi sang thì chỉ có thể đứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!