Trực thăng chở họ bay trên không hơn một tiếng đồng hồ, cộng thêm thời gian di chuyển cả đi lẫn về, khi lái xe đến gần khu vực thành phố thì trời đã chạng vạng tối.
Trong xe, Lâm Thừa An nhìn đồng hồ, vô tình hỏi Quý Tiềm tối nay có hẹn không, có ngại dùng bữa tối cùng anh không.
Quý Tiềm đương nhiên là không có hẹn, Lâm Thừa An nói gì cậu cũng giơ hai tay tán thành, chỉ là không tiện thể hiện quá thẳng thừng, chỉ kìm chế lắc đầu nói nghe theo sắp xếp của Lâm Thừa An.
Nhưng vẫn có thể nghe ra sự mong đợi từ giọng điệu nâng cao của cậu, Lâm Thừa An khẽ cười, giả vờ như không phát hiện ra điều gì.
Trong một tuần hai người sống chung ở khách sạn, Lâm Thừa An đã phát hiện ra Quý Tiềm là một Omega rất dễ nuôi, không kén ăn lắm, ngay cả khi mình nấu món ăn dở tệ cũng có thể ăn hết mà không thay đổi sắc mặt, cuối cùng còn nói một câu khá thiếu khách quan: Vị cũng được.
Thực ra, việc tìm ra món ăn yêu thích của một người có vị giác không phát triển như vậy cũng khá khó khăn.
Lâm Thừa An đã đặt chỗ ở một nhà hàng hải sản từ vài ngày trước. Sau vài lần ăn cơm chung, Lâm Thừa An đã nắm khá rõ sở thích ăn uống của Quý Tiềm. Mỗi khi trên bàn có món ăn làm từ cá, tôm, v.v., Quý Tiềm động đũa thường nhiều hơn bình thường.
Sau khi được Quý Tiềm đồng ý, Lâm Thừa An theo kế hoạch đến nhà hàng.
Nhà hàng hải sản ở thành phố biển được lợi thế nhờ nguồn nguyên liệu tại chỗ, món ăn thường tươi ngon và hấp dẫn. Nhà hàng này càng là một trong những nơi nổi bật, món đặc trưng là cua tuyết nướng nấm truffle đen với lớp vỏ giòn thơm, thịt cua tươi mềm, hương vị độc đáo khi kết hợp với nấm truffle đen.
Lâm Thừa An dùng muỗng múc một bát súp ngao cà chua cho Quý Tiềm, đặt ở bên tay Quý Tiềm.
Quý Tiềm vẫn chưa quen với việc Lâm Thừa An phục vụ mình trên bàn ăn. Chủ tịch Lâm hô mưa gọi gió ở thành phố Vân, lại tự tay múc canh cho một kẻ vô danh tiểu tốt như cậu, nói ra chắc sẽ khiến một đám người há hốc mồm.
Cậu cúi người khẽ nói không cần không cần, để em tự làm là được, nhưng Lâm Thừa An chỉ liếc mắt ra hiệu cậu ngoan ngoãn ngồi yên, Quý Tiềm liền lập tức im lặng, bị ép buộc phải chấp nhận.
Sau khi các món ăn được bày ra đầy đủ, đợi Quý Tiềm nếm thử từng món, Lâm Thừa An hỏi.
"Quý Tiềm, em thấy hương vị thế nào?"
Quý Tiềm đang ăn càng cua tuyết, thịt cua đầy đặn khiến hai má cậu phồng lên, cậu hài lòng nói: "Rất ngon."
Rất ngon đã là lời khen cao nhất của Quý Tiềm rồi, dù sao cậu cũng là người ăn gì cũng nói vị cũng được.
"Vậy thì em ăn nhiều một chút." Lâm Thừa An nói.
"Vâng." Quý Tiềm đồng ý, nhưng lại dùng muỗng xúc vài viên tôm cho Lâm Thừa An trước, "Anh cũng ăn nhiều vào."
Môi trường nhà hàng này được bài trí rất trang nhã, mỗi bàn đều có cây xanh cao nửa người ở hai bên, đảm bảo sự riêng tư khi dùng bữa nhưng cũng đồng nghĩa với việc hy sinh phần lớn không gian.
Khi Quý Tiềm vào đã nhìn quanh toàn bộ nhà hàng, các bàn được sắp xếp khá thưa thớt, liền hỏi: "Nhà hàng này nhìn có vẻ không có nhiều chỗ lắm, có cần đặt bàn trước không?"
Nói rồi cậu lại tự phủ nhận: "Ấy không phải, chúng ta không đặt trước cũng vào được, chắc là không cần đâu nhỉ."
Lâm Thừa An gật đầu, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mình đã đặt trước, nghiêm túc nói: "Cũng có thể là chúng ta đến đúng lúc, vừa hay có một chỗ trống."
"Thật sao?" Đúng lúc Lâm Thừa An nâng ly rượu, Quý Tiềm cũng nâng ly lên, với độ cao hơi thấp hơn chạm vào ly rượu vang đỏ của Lâm Thừa An.
"Vậy thì chúng ta may mắn quá." Quý Tiềm nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cười một tiếng.
Trong suốt bữa ăn, Lâm Thừa An và Quý Tiềm trò chuyện câu được câu không. Vào ngày làm việc, Lâm Thừa An ăn uống rất hiệu quả, không muốn lãng phí thời gian vào việc đó. Với thời gian rảnh rỗi này, anh có thể duyệt thêm một phương án nữa.
Tuy nhiên, hôm nay Lâm Thừa An hoàn toàn bỏ việc kiểm soát thời gian dùng bữa sang một bên, cùng Quý Tiềm từ từ tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh, thư giãn này.
"Gần đây học sinh sắp thi cuối kỳ rồi, em có bận lắm không?" Lâm Thừa An thuận miệng hỏi.
"Cũng không bận lắm, tuần thi cuối kỳ thì học sinh bận rộn hơn, giáo viên bọn em giai đoạn đầu chỉ cần soạn đề thi, thực ra không quá bận."
Quý Tiềm đang dùng thìa khuấy canh nóng, cậu nghĩ một lát, cảm thấy câu hỏi của Lâm Thừa An hình như có ý nghĩa sâu xa, cậu vội vàng đặt thìa xuống, ưỡn người về phía Lâm Thừa An bày tỏ.
"Cái này anh không cần lo, tối nào em cũng rảnh, cuối tuần cũng rảnh, anh cần em thì cứ nhắn tin cho em… Em chắc chắn sẽ qua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!