Quý Tiềm lảo đảo về đến nhà, khi xuống xe lòng cậu nặng trĩu tâm sự, không nhìn rõ bậc thang, suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đường.
Ngay cả tài xế Triệu Giang Dũng cũng nhận ra tình trạng tinh thần của omega này không tốt, nói khó nghe hơn thì chẳng khác nào hồn lìa khỏi xác.
Triệu Giang Dũng cũng là người nhiệt tình, lần trước khi hắn chở Lâm Thừa An từ chi nhánh về thành phố, omega cùng chuyến đi này đã để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng hắn.
Nhân lúc Quý Tiềm chưa đi xa, hắn thò đầu ra khỏi xe, lớn tiếng dặn dò: "Ngài Quý, ngài đi chậm thôi nhé, cẩn thận bậc thang."
Quý Tiềm nghe tiếng quay đầu lại, đêm thu gió lốc gào thét, cậu đứng lẻ loi dưới ánh đèn đường vàng vọt, cơn gió ào ạt thổi vào từ cổ áo, làm chiếc áo khoác của cậu phồng lên, tạo cho người ta cảm giác như thể cậu sắp bị thổi bay đi trong giây lát.
Cậu vẫy tay với Triệu Giang Dũng, rồi nói gì đó, tiếc là tiếng gió quá lớn không nghe rõ, nhìn khẩu hình có lẽ là lời cảm ơn hay đại loại thế, sau đó cậu quay người từng bước đi xa.
Cho đến khi bóng dáng Quý Tiềm biến mất ở góc hẻm, Triệu Giang Dũng mới dời tầm mắt. Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc báo cáo với lãnh đạo rồi.
Hắn gọi điện cho Lâm Thừa An, tiếng chuông reo trong ống nghe khoảng mười mấy giây thì được nhấc máy.
"Đã đưa người về đến nhà chưa?" Giọng Lâm Thừa An đều đều không chút gợn sóng.
"Dạ rồi, theo yêu cầu của ngài." Triệu Giang Dũng nói thật: "Tôi không vội đi, tận mắt nhìn thấy cậu ấy đi vào khu dân cư rồi mới gọi điện cho ngài."
Lâm Thừa An ừ một tiếng, trong điện thoại vang lên một tiếng "cạch" ngắn ngủi, tiếng thuốc lá cháy truyền rõ ràng vào tai Triệu Giang Dũng.
Không có chuyện cấp dưới cúp máy của lãnh đạo trước, Triệu Giang Dũng nghĩ Lâm Thừa An còn có việc gì muốn dặn dò, kiên nhẫn đợi một lúc, nhưng rồi một lúc lâu sau, Lâm Thừa An chỉ lặng lẽ hút thuốc, không nói một lời nào.
Triệu Giang Dũng đã đi theo Lâm Thừa An khoảng năm sáu năm rồi. Đội ngũ tài xế của công ty Tâm Thông có hơn chục người, nhưng Lâm Thừa An mỗi lần đi lại đều ưu tiên chọn hắn lái xe, đủ để chứng minh hắn có tài quan sát lòng người và phục vụ lãnh đạo.
"Ừm…" Triệu Giang Dũng trong lòng trăm mối ngổn ngang. Phải nói những gì lãnh đạo thích nghe, lại không được để lộ ý đồ cố ý nịnh nọt, có rất nhiều bí quyết ở đây.
Hắn cẩn thận suy nghĩ kỹ lưỡng một lượt, chuẩn bị sẵn trong bụng rồi mới mở lời: "Chủ tịch Lâm, có một chuyện tôi vừa nghĩ tới, không biết có nên nói không."
Dù có nên nói hay không, chỉ cần Lâm Thừa An không ngắt lời, Triệu Giang Dũng sẽ tiếp tục nói.
"Chuyện này liên quan đến ngài Quý, tôi thấy tình trạng của ngài Quý không được tốt lắm. Suốt đường đi tôi nói chuyện với cậu ấy, cậu ấy cũng ít phản hồi, cứ nhìn chằm chằm vào kính chắn gió phía trước mà ngây người. Xe đã vào đến khu nhà cậu ấy rồi, cậu ấy cứ như không nhìn thấy, phải nhờ tôi nhắc nhở, cậu ấy mới bàng hoàng xuống xe, kết quả là chưa đi được hai bước đã suýt chút nữa thì ngã."
"Tôi thấy cậu ấy hơi lạ, nên nghĩ là báo cáo với ngài thì tốt hơn."
Triệu Giang Dũng cẩn thận nói xong, liền nghe Lâm Thừa An lạnh nhạt nói: "Cậu cũng quan sát kỹ đấy nhỉ."
"Ha ha ha, bệnh nghề nghiệp cả thôi."
Triệu Giang Dũng tuyệt đối không phải vì Quý Tiềm là omega mà lại lén lút quan sát đối phương. Hắn cũng là người làm dịch vụ, ai cũng phải quan sát, nếu không sợ không kịp thời nhận ra nhu cầu của đối phương.
Bên phía Lâm Thừa An im lặng hai giây, rồi nói: "Biết rồi.", sau đó anh dứt khoát kết thúc cuộc gọi.
Nghe thấy tiếng bận trong ống nghe, Triệu Giang Dũng đắc ý đặt điện thoại vào ngăn đựng trong xe. Hắn biết mình đoán không sai, Lâm Thừa An mãi không cúp máy, quả nhiên đang đợi hắn nói về chuyện của Quý Tiềm.
Quý Tiềm này… Triệu Giang Dũng thầm nghĩ, cậu ấy sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp động lòng người như vậy, ngay cả khi tiều tụy vẫn có một vẻ đẹp khác lạ, thảo nào Lâm Thừa An lại bận lòng.
Lâm Thừa An không nghiện thuốc lá nặng, bình thường chỉ khi giao tiếp xã giao, vì mục đích xã giao mới hút một hai điếu, nhưng hôm nay kể từ khi chia tay Quý Tiềm ở nhà hàng, anh chỉ cần nghĩ đến Quý Tiềm là lại cảm thấy cổ họng rất ngứa, tuyến thể cũng nóng bừng, không thoải mái lắm, chỉ có thể dựa vào việc hút thuốc để giảm bớt.
Vì lý do này, gạt tàn sạch sẽ trong thư phòng giờ đã chất đầy những mẩu thuốc lá lộn xộn. Lâm Thừa An vô thức đã hút hết nửa bao thuốc, đồng thời điều này cũng có nghĩa là đầu óc anh tràn ngập hình ảnh của Quý Tiềm.
Đây không phải là một tín hiệu tốt, Quý Tiềm dường như có ảnh hưởng quá lớn đến anh.
Lâm Thừa An suy nghĩ đến mức chính anh cũng thầm ngạc nhiên, bất kỳ ai biết Lâm Thừa An đều đánh giá anh là người bình tĩnh, tự chủ, có khả năng kiểm soát cảm xúc tuyệt đối. Từ khi nào anh lại trở thành một người bị người khác dắt mũi trong mọi hỉ nộ ái ố như vậy.
Nếu bị người thân thiết ảnh hưởng thì còn có thể chấp nhận được, nhưng người này lại là Quý Tiềm, người luôn đối đầu với mình, Lâm Thừa An nghĩ thế nào cũng thấy không ổn.
Mặc dù giữa chừng Quý Tiềm có giúp đỡ anh, nhưng đó có thể là do bản năng chính nghĩa bẩm sinh. Chuyện vừa xảy ra đã chứng minh rằng Quý Tiềm ghét anh đến mức không thể chịu đựng được, chỉ cần ngửi thấy pheromone của anh là đã muốn nôn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!