Chương 9: Ăn thịt

Trans: Thủy Tích

Tống Duy An dạo quanh trên đỉnh núi, vừa đi vừa nhổ cỏ dại bên cạnh gốc trà. Ngọn núi này không lớn, bởi vì chỉ dùng để trồng trà cho nên được khai khẩn thành từng bậc thang, dưới chân núi trồng trà xanh Đơn Tùng.

Sau khi đi lên trên thêm một đoạn, có một khu vực trồng vài gốc trà dại thích hợp để chế ra hồng trà. Nhưng ông ngoại của Tống Vệ An không phải rất thích hồng trà, cho nên trên cả đỉnh núi cũng chỉ có vài gốc này.

Trong thôn nhà mẹ đẻ của Ôn Nhạc không có nhiều người trồng trà cho nên y không hiểu những thứ này, chỉ phụ trách giúp nhổ cỏ dại thôi.

Đi đến một nơi khá kín đáo trên tầng trên cùng, quả nhiên tìm được vài gốc bạch trà danh phẩm trong trí nhớ. Nhìn thấy trên lá cây nhỏ dài màu xanh nhạt được phủ một lớp lông tinh mịn, Tống Duy An không nhịn được mà duỗi tay yêu thích sờ lên chồi non mới mọc ra. Hắn đã không thể chờ được muốn ngắt lấy, bởi vì trong hai năm cuối cùng của cuộc đời, hắn chưa được chạm tới lá trà, bàn tay thật sự quá ngứa ngáy rồi.

Nhưng hiện giờ còn thiếu nhiều vật dụng lắm, cũng còn chưa tới lúc ngắt chúng. Sau khi tuần tra khắp ngọn núi, Tống Duy An lập tức dẫn Ôn Nhạc đi vào một khu rừng tre trong ngọn núi.

Trồng trà không thể thiếu những đồ dùng được làm từ tre trúc như sọt hay mẹt. Mọi người trong thôn Trà Sơn có tay nghề đan sọt tre, cho nên cánh rừng tre này đương nhiên là vô cùng quan trọng với họ. Mà bây giờ trong nhà Tống Duy An chỉ có bốn bức tường, chuyện đầu tiên hắn muốn làm là chuẩn bị một bộ dụng cụ chế trà mà mấy ngày nữa cần phải dùng tới.

Ở trong rừng tre chọn lựa cây tre phù hợp, vừa định lấy dao trong tay Ôn Nhạc thì đã bị y né tránh. Tống Duy An không khỏi buồn cười mở miệng, "Ta muốn chặt cây tre thôi, ngươi trốn cái gì chứ."

"Muốn cây, cây này sao? Để ta chặt, ngươi, ngươi ngồi xuống bên cạnh nghỉ, nghỉ ngơi đi." Ôn Nhạc đi đến trước cây tre mà hắn đã chọn, xoay người dùng một đao chặt vào dưới gốc tre, cây tre lập tức bị vót ra một cái lỗ. Tống Duy An lại lần nữa biết được cơ thể gầy nhỏ của Ôn Nhạc rốt cuộc có nhiều sức lực cỡ nào.

"Thật ra ta đã khỏe rồi, ngươi không cần phải như vậy đâu." Tống Duy An thấy Ôn Nhạc nóng ruột như vậy lập tức nhớ tới kiếp trước sau khi mình bị bệnh, ba mẹ và em trai cũng chú ý như vậy, dù hắn làm gì cũng muốn giành lấy không cho hắn làm, trong lòng rất phức tạp.

"Hả, ngươi nói, nói cái gì?" Ôn Nhạc chặt gốc tre, nâng thân tre ngã vào một mảnh đất trống giữa rừng. Bởi vì vừa rồi bên tai đều là âm thanh chặt tre cho nên y cũng không nghe thấy đối phương nói gì, "Ngươi còn, còn muốn bao nhiêu cây tre nữa?"

"..." Tống Duy An thật sự bị y đánh bại rồi, cuối cùng ngẫm lại cũng sẽ không già mồm nữa, một người đàn ông không thể nói lại câu đó thêm lần hai, "Muốn loại tre ba đến năm năm này, xem chúng ta có thể khiêng bao nhiêu rồi lại chặt tiếp. Khi nào ngươi mệt thì đến phiên ta."

"À, vâng." Ôn Nhạc nghe rồi tìm một gốc ở bên cạnh gần giống vậy mới xoay người chặt xuống.

Tống Duy An thấy người quả thật không cần tới mình, bèn đi dạo xung quanh rừng tre. Hiện tại đang vào mùa măng xuân, nếu có thể lấy một ít mang về, đêm nay đã có thể thêm đồ ăn rồi. Hắn nghĩ như vậy, ánh mắt cũng tìm tòi mấy gốc tre gần đó.

Mãi tới khi hai tay ôm đầy măng xuân dài mảnh, Tống Duy An mới cảm thấy thỏa mãn đi trở về. Bên tai lại đột nhiên nghe thấy tiếng lá tre xào xạc, âm thanh quen thuộc này thế nhưng khiến cho hắn đã lâu không thấy đồ ăn mặn suýt chút ch** n**c miếng.

Tìm một chỗ đặt măng xuân trong tay xuống, Tống Duy An thả nhẹ bước chân đi tới nơi phát ra âm thanh là một cái hố nhỏ rất kín đáo. Hắn cúi xuống quan sát tình hình trong hố, quả nhiên là một cái hang của chuột tre.

Sau khi biết chắc chuột tre đang trốn trong đó, Tống Duy An lặng lẽ rời đi tìm vài cái miệng hang khác ở gần đấy, cầm vài tảng đá lấp kín mấy cái miệng hang đó lại. Xong xuôi mới kiểm tra lại một lần, sau khi chắc chắn không bị sót cái nào mới dùng nhánh cây đào miệng cái hang còn lại lên.

Chuột tre trong hang đang ôm cành tre gặm ngon lành, đột nhiên phát hiện hang ổ của mình bị người đào ra, nó vội vàng ném cành tre chạy trốn sang nơi khác, lại phát hiện miệng hang khác đều đã bị lấp lại, không còn chỗ để trốn nó chỉ có thể tự lừa dối mình rụt cơ thể lại. Tống Duy An duỗi tay bắt lấy cái đuôi của con chuột kéo ra khỏi hang.

Ôn Nhạc cảm thấy bản thân đã chặt được quá nhiều rồi, đang chuẩn bị kéo chúng tới một chỗ rồi bó lại, thì nhìn thấy Tống Duy An một tay ôm măng xuân, một tay bắt một con chuột tre lớn gần bằng con thỏ trở về. Y không khỏi ngạc nhiên, "Ngươi, ngươi bắt nó ở đâu vậy?"

"Ở trong rừng tre ấy, béo lắm đúng không!" Tống Duy An vui vẻ lắc lư con chuột tre trong tay, đây chính là món ăn thuần hoang dã đấy.

"Béo. Nó chết, chết rồi sao?" Ôn Nhạc thấy con chuột bị nắm lấy cái đuôi treo ngược vẫn không nhúc nhích, hơi tò mò dùng tay chọc nó.

"Chưa, nó bị ta gõ bất tỉnh thôi. Bằng không một hồi nó chạy, thịt đêm nay của chúng ta chỉ có thể ngâm nước nóng."

"Chúng, chúng ta? Muốn ăn, ăn con này á?"

"Đương nhiên rồi, không ăn thì với điều kiện hiện giờ của chúng ta cũng không thể nuôi nó được." Trước đây, Tống Duy An đã nuôi chuột tre rồi, vừa sinh sản nhanh lại dễ sống, mùi vị cũng thơm ngon. Chuột tre nhà họ đều bị hắn lấy ăn cho đỡ thèm. Nhưng hiện giờ hai người chỉ có một căn nhà rách nát, còn chưa chắc nuôi nổi bản thân làm sao có thể nuôi thêm thứ này được, về sau thì có thể bàn lại.

"Nuôi?" Bắt được thứ này không phải nên mang bán đổi lấy tiền sao?

"Được rồi, mau trở về giải quyết nó thôi, sợ một hồi nó chạy trốn mất đấy." Tống Duy An thấy tre trên mặt đất đã đủ dùng, hai người mới hợp lực khiêng đồ vật về nhà.

Về đến nhà, Tống Duy An cũng không đếm xỉa tới đống tre này mà chỉ đặt chúng ở ngoài nhà, trước hết đi xử lý con chuột tre báo mập tới chảy mỡ kia, "Ôn Nhạc, ngươi đến nhà thím Đường mượn ít muối đi, không cần nhiều lắm đủ xào đồ ăn là được rồi."

Lần trước chỉ lo mua đường mà quên mất muối, mấy ngày trước hai người đều ăn cháo gạo lứt ngọt thêm trứng gà cũng không sao cả. Nhưng hôm nay ăn thịt đương nhiên không thể tạm bợ được.

"À." Ôn Nhạc đang tách vỏ măng nghe thấy lời Tống Duy An nói, quay về phòng bếp lấy cái chén nhỏ ra cửa.

Lúc trở về, trong phòng bếp đã có mùi thơm bay ra. Ôn Nhạc vội đưa muối vào, nhìn thấy Tống Duy An đang hất nồi xào trở thịt chuột tre. Trong nồi có một lớp mỡ bóng loáng, ngay cả Ôn Nhạc cũng không nhịn được l**m khóe miệng. Y cũng không nhớ rõ lần gần nhất bản thân ăn thịt là lúc nào. Lúc nhìn Tống Duy An đang xào thịt, đôi mắt cũng không khỏi sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!