Trans: Thủy Tích
Quả nhiên, không qua bao lâu, nóc nhà đã được sửa xong. Đường Thanh Sơn sau khi thu dọn đồ đạc đi xuống, nói với Tống Duy An, "Bây giờ chỉ có thể làm tạm như vậy, có bị dột nước hay không phải đợi mưa tới mới biết được. Nếu phát hiện có chỗ nào còn bị dột thì cậu cứ tới nhà tìm tôi."
"Được, hôm nay thật sự cảm ơn các anh." Tống Duy An cảm thấy tính cách người anh trai Thanh Sơn này hoàn toàn đối lập với em trai Thanh Thủy. Rõ ràng trông vẻ ngoài như mới trưởng thành nhưng cách nói chuyện lại già dặn lại chững chạc.
"Về sau là hàng xóm, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm." Đường Thanh Sơn dặn dò xong mới gọi em trai Thanh Thủy về nhà.
Tống Duy An nhìn theo hai người đi vào nhà họ Đường, còn chưa kịp xem phong cảnh xung quanh đã bị Ôn Nhạc vừa kéo vừa túm vào trong phòng.
Mãi đến khi lấy lại tinh thần, hắn đã bị người ấn nằm lên giường, ngay cả chăn cũng bị đắp kín mít không kẽ hở.
Tống Duy An: ...
Đã ngủ nhiều ngày, hôm nay vừa phân gia lại còn phải đi bộ xa như vậy, Tống Duy An lại cảm thấy hiện giờ bản thân rất có tinh thần, vốn không buồn ngủ. Mấy ngày nay chưa được nếm thức ăn mặn, hắn chỉ cảm thấy trong miệng vô cùng nhạt nhẽo, cộng thêm chứng tụt huyết áp của Tống Vệ An nữa. Cho nên khi nhìn thấy Ôn Nhạc đi vào thu dọn mấy túi đồ họ mang đến, mới không nhịn được ra tiếng bàn bạc với người ta: "Năm mươi văn tiền đó, chúng ta để dành hai mươi văn để mấy ngày nữa dùng để khai hộ tịch, còn lại ngươi mang đi đổi chút đường và trứng gà với nhà thím Đường được không?"
Dù gì túi gạo lứt kia còn đủ để hai người ăn vài ngày, chỉ cần cơ thể này khỏe lên thì chắc chắn có thể kiếm ra tiền.
Ôn Nhạc dừng động tác đang làm lại. Trước đây, chưa từng có người bàn bạc những chuyện này với y, trong một lúc còn chưa phản ứng kịp, sau một lúc lâu mới đáp, "Được."
Mở túi đựng quần áo lục tìm túi tiền trong đó ra, lấy ba mươi đồng tiền cầm trên tay, còn lại đặt dưới gối đầu của Tống Duy An, Ôn Nhạc mới ra cửa đi đến nhà họ Đường.
Một lát sau xách một cái rổ trúc về, "Thím, thím Đường còn, còn tặng đường, đường mạch nha do thím tự làm nữa."
Rốt cuộc nghe tới đường mạch nha, Tống Duy An không nằm được nữa. Hắn xốc chăn định xuống giường, đã nghe thấy Ôn Nhạc càng nói lắp hơn, "Ngươi, ngươi, người đừng, đừng xuống giường."
"Không sao, khụ khụ, ta có mặc áo bông." Tống Duy An vừa nói vừa ho khan, trong lòng không khỏi thầm trào phúng, một người nói lắp, một người ho khan, hai người nói chuyện tựa như hòa âm vậy.
"Vậy ngươi muốn, xuống giường làm gì?"
"Không phải có đường mạch nha sao, ta muốn nhìn thử." Trước đây hắn cũng thích ăn đường mạch nha nhưng càng thích quá trình kéo chúng thành kẹo mạch nha hơn, rất giảm stress.
"Có, có cả một lọ luôn ấy!" Ôn Nhạc lấy một lọ từ trong rổ trúc ra. Thím Đường thật sự quá nhiệt tình, y muốn từ chối cũng không được.
Tống Duy An nhìn đường mạch nha màu nâu óng ánh suýt chút nước miếng trong miệng đã chảy ra, "Chúng ta lấy được mấy cái nồi từ nhà họ Tống?"
"Nồi, chỉ có một cái."
"Chỉ có một cái? Vậy cái nồi lấy từ nhà họ Tống giữ lại mấy ngày nữa dùng để xào trà, còn cái ở trong phòng bếp rửa lại dùng để nấu cơm đi. Đêm nay chúng ta ăn cơm sớm một chút, ngươi nấu cháo đợi ăn xong thì đổ đường mạch nha ra mang đi hong khô." Tống Duy An vừa nói vừa dùng ngón tay quẹt một chút đường ra l**m. Người ta nói cơ thể thiếu cái gì thì sẽ thèm ăn cái đó, quả là rất đúng.
"Được." Ôn Nhac nghe thấy muốn ăn cơm chiều sớm bèn đặt rổ trúc xuống, lấy một cái búa từ trong bao dụng cụ xoay người đi ra ngoài.
Đứa nhỏ này trông thì gầy yếu, mà động tác cầm búa lại rất nhẹ nhàng.
"Trong nhà còn không có, không có củi, củi. Ta đi đốn chút củi, củi về nấu cháo."
"..." Ngươi còn biết đốn củi sao?
"Củi thì thôi khỏi đốn, khụ, ngày mai ta đốn cho. Ngươi ra sau núi nhặt ít cành cây về dùng tạm trước đã."
"Cơ thể ngươi, ngươi còn, còn chưa khỏe. Ta, ta biết đốn củi."
"Được rồi, mau đi đi." Tống Duy An giật lấy cái búa trong tay y, cảm thấy nó còn rất nặng tay, may mà cơ thể này trước đây có làm việc cho nên cũng rất có sức lực.
Ôn Nhạc nhìn trời cũng không còn sớm cho nên sẽ không giằng co chuyện đốn củi nữa, cùng lắm thì sáng mai mình rời giường sớm một chút là được. Y nghĩ vậy rồi ra cửa đi về phía sau núi.
Phía sau núi thôn Nam là một sườn núi nhỏ, bởi vì dưới chân núi có người ở cho nên bình thường người dân cũng không dám đốn củi ở nơi này, cho nên ngày thường cũng ít người tới đây, sườn núi trở thành nơi cho mấy đứa nhỏ trong thôn chơi đùa. Chỉ chốc lát sau, Ôn Nhạc đã ôm một bó cành khô trở về.
Giải quyết cơm chiều xong lại đổ đường mạch nha vào trong nồi hong khô. Trong nhà bây giờ ngay cả ngọn đèn cũng không có, hai người nhân lúc trời chưa tối đen đã lau chùi tay và mặt rồi nằm xuống chuẩn bị ngủ. Tống Duy An sợ tới tối trong phòng bếp có chuột còn cẩn thận bưng cái nồi vào trong phòng ngủ của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!