Chương 48: Thần Tài

Trans: Thủy Tích

"Này, sao ngươi lấy đi hết vậy? Chừa cho ta mấy miếng với." Đường Thanh Thủy đang vui mừng, đồ ngon như vậy mà mới ăn mấy miếng làm sao đủ.

"Đi đi, muốn ăn thì tự về nhà làm mà ăn." Tống Vệ An hoàn thành nhiệm vụ, vung tay áo chuẩn bị đuổi người.

"Vậy ta về tự làm thử xem, không được lại tới hỏi ngươi." Đường Thanh Thủy cũng hiểu ý của Tống Vệ An, nói xong lập tức đi ra ngoài, định nhân lúc còn nhớ mau chóng về nhà luyện tập làm lại.

Mới ra tới cửa nhà bếp, Đường Thanh Thủy đã thấy một người đàn ông xa lạ duỗi cổ nhìn ngóng trước cửa nhà Tống Vệ An, không khỏi giận tái mặt quát lên: "Ông là ai, đứng đó làm gì?"

Người đàn ông thấy Đường Thanh Thủy đi từ trong nhà ra cũng không dám đắc tội, bị người quát một tiếng cũng chỉ tỏ ra thân thiện hỏi, "Không biết đây có phải nhà của sư phụ Tống, Tống Vệ An không?"

"Ông là ai? Tìm hắn có chuyện gì?" Đường Thanh Thủy nghe người đàn ông đó nói chuyện lễ phép hòa nhã mới để ý tới chất liệu quần áo ông ta mặc trên người không tệ, giống như từ trấn trên tới đây vậy.

"Tại hạ là quản gia nhà họ Trần, Trần lão gia là chủ quán trà Vân Hiên ở trấn trên. Lão gia nhà chúng tôi biết gần đây sư phụ Tống mới chuyển nhà nên bảo tôi mang quà tới chúc mừng."

"Trần lão gia?" Đường Thanh Thủy suy nghĩ một hồi lâu mới biết là ai, đây không phải là ông chủ quán trà khi trước không đón tiếp Tống Vệ An sao? Nhưng ngày trước Trần lão gia có qua lại với nhà họ Tống cho nên Đường Thanh Thủy không dám tự quyết định, chỉ bảo người ta đứng tại chỗ đợi còn mình xoay người trở vào nói việc này cho Tống Vệ An nghe.

Chốc lát sau, Tống Vệ An đã đi theo Đường Thanh Thủy từ trong nhà ra tới. Nhìn đến người đang chờ trước cửa, Tống Vệ An nở nụ cười biết ơn nhưng trong lời nói lại mang theo ý từ chối: "Phiền quản gia phải đi một chuyến, Tống mỗ xin nhận tấm lòng của Trần lão gia."

"Lúc trước là người trông cửa không hiểu lễ, mong sư phụ Tống đừng trách. Sau đó, lão gia nghe nói việc này đã dạy bảo hắn một trận rồi. Lão gia vẫn nhớ tình nghĩa năm đó, ba năm trước còn từng tự mình đến thôn Trà Sơn thăm ngài nhưng khi đó lại bị người ngăn cản mới không thể gặp được." Quản gia vừa nghe ý của Tống Vệ An, vội vàng nói những lời lão gia dặn dò ra.

Lần này, lão gia nhà họ không tự mình đến, một phần là muốn để người trung gian là ông ta nói lời hay thay lão gia, để Tống Vệ An cảm động trước tình cảm khi trước. Một phần nữa là nếu Tống Vệ An thật sự từ chối cũng sẽ không quá mất mặt, chừa con đường lui cho cả hai.

"Ha ha, Trần lão gia có tâm, Vệ An hiểu. Nhưng bây giờ tôi đã ký hợp đồng dài hạn với ông chủ Triệu rồi, không thể hợp tác với Trần lão gia được. Vô công không thể nhận lộc, vẫn phải mời quản gia về thôi!" Từ trước đến nay, Tống Vệ An không vô duyên vô cớ nhận đồ của người khác, lúc này nếu không hợp tác đương nhiên sẽ không nhận quà của người ta. Nhưng Trần lão gia xem như là 'trùm' ở trấn trên, Tống Vệ An cũng không muốn gây mất lòng.

"Nếu đã vậy, là tôi tới làm phiền ngài rồi." Vị quản gia nghe thấy Tống Vệ An đã ký hợp đồng dài hạn với người khác, sắc mặt lập tức xấu đi. Nhưng ngẫm lại về sau cũng không phải không có cơ hội hợp tác cho nên vẫn phải giữ thái độ hòa nhã ngoài mặt.

Đường Thanh Thủy thấy người này rời đi mới nói lời tạm biệt với Tống Vệ An, vội vàng trở về nhà mình. Hắn sợ nếu lại dây dưa thêm sẽ quên các bước làm kẹo mất.

Tống Vệ An nhìn dáng vẻ lửa cháy đến nơi của Đường Thanh Thủy không khỏi lắc đầu. Hiện giờ, người nhỏ tuổi thật sự không thể bình tĩnh được. Lại nhìn cảnh sắc ngoài phòng mới chắp tay sau lưng thảnh thơi đi trở về trong nhà.

Sáng sớm ngày hôm sau, sắc trời mới tờ mờ sáng, Đường Thanh Thủy đã gánh đòn gánh rời nhà, lên trấn trên bán kẹo rồi. Lần này trở về còn sớm hơn khi trước nhiều. Ở trấn trên, Đường Thanh Thủy cũng xem như là gương mặt thân quen, khách hàng cũ vừa thấy hắn lại lần nữa trở về, đều muốn xem lần này hắn định bán kẹo mạch nha bao nhiêu tiền, lại tiện thể nói hắn vài câu, kết quả phát hiện thứ hắn bán là một loại kẹo mới chưa từng thấy bao giờ. Sau khi nếm thử không khỏi mua một ít về.

Bởi vì nguyên liệu làm ra thứ kẹo này vừa là mỡ heo lại là đậu phộng, đều phải tốn tiền mua lại từ người khác, Đường Thanh Thủy bán với giá đắt hơn kẹo mạch nha khi trước một chút, mà việc buôn bán lại không hề kém trước chút nào.

Gần đây, mầm bạch trà trên núi đã sinh trưởng ổn định, Tống Vệ An không cần phải ngày ngày lên núi chăm chúng nữa, cho nên hắn cũng trở nên thanh nhàn hơn. Buổi sáng mỗi ngày đều cùng Ôn Nhạc sửa sang lại sân sau nhà họ.

Sân sau hiện giờ vẫn là một mảnh đất trơ trọi, vừa không có tường vây cũng còn chưa đắp chuồng lán. Hai con gà thím Đường đưa tới, ban ngày thả đi dạo xung quanh, đến tối chỉ có thể nhốt vào lồng tre.

Thế là hai người khai khẩn ra một mảnh đất để trồng rau, trồng một ít hạt giống rau cải, lại dùng cây tre đắp thành hàng rào vây một vòng là ra một vườn rau đơn giản.

Đến chiều, Tống Vệ An cùng Đường Thanh Thủy lên núi đốn củi. Bây giờ đã giữa tháng sáu, còn hơn hai tháng nữa là đến thời gian thu hoạch lá trà, lần này Tống Vệ An cần bồi chế rất nhiều lá trà đương nhiên cũng cần rất nhiều than củi, lúc này bắt tay chuẩn bị thì đến lúc đó sẽ không quá cùng tay cùng chân.

Cũng may Tống Vệ An đã có dự đoán từ trước là xây bức tường ở trước nhà lên trước. Bây giờ trong thôn có không ít người nhìn chằm chằm nhà họ, nếu không có tường vây đừng nói là trà sấy, ngay cả chế than cũng thành một chuyện phiền phức.

Cũng là lúc này Tống Vệ An mới nghe nói Tống Vệ Tề thi rớt viện sĩ năm nay. Đến bây giờ vẫn còn chưa thấy Tống Vệ Tề trở về lại không có nha sai vào thôn báo tin cho nên trong khoảng thời gian này người nhà họ Tống đều rất yên phận, cũng rất ít đi lại trong thôn. Cũng phải, ai bảo lúc trước bọn họ ôm quá nhiều hy vọng với Tống Vệ Tề, đi đâu cũng chắc như đinh đóng cột rằng năm nay Tống Vệ Tề sẽ thi đậu.

Tống Vệ An nghe nhắc tới nhà họ Tống cũng chỉ cười cười, không để ý đến chuyện nhà họ lắm.

Nhưng theo thời gian từng ngày trôi qua, Tống Vệ An nhìn túi tiền bẹp dí của mình chỉ phải trề môi, "Phu lang, chúng ta lại trở về khố rách áo ôm rồi."

Rau cải sau vườn còn phải chờ thêm một thời gian nữa mới ăn được, hai người lại phải trải qua ngày tháng ăn rau dại, trứng gà xào nữa rồi.

"Gần đây, đang tới mùa măng rừng, hay là chúng ta ăn đỡ một thời gian, đợi thêm vài ngày rau cải sau vườn thu hoạch là tốt rồi." Trước đây, hai người còn nghèo hơn bây giờ nhiều cũng sống qua ngày được. Ôn Nhạc nhìn Tống Vệ An hiếm khi lộ ra bản tính trẻ con khẽ mím môi nhịn cười, dỗ dành vài câu.

"Măng mùa này cũng không tệ lắm." Tống Vệ An vừa nghe Ôn Nhạc nói vậy, trong đầu bắt đầu lục lọi thực đơn các món ăn về măng, cũng không còn quan tâm đến túi tiền ọp ẹp của mình nữa.

Hai người đang nói chuyện, bên ngoài đã vang lên tiếng gọi của Đường Thanh Thủy, "An Tử, mau ra đây xem ai tới này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!