Chương 36: Hái trà

Trans: Thủy Tích

Đường Thanh Thủy lấy bàn chải nhét vào miệng thử một lúc, "An Tử, sao ta thấy ngươi còn lăn lộn hơn đàn bà vậy? Hàm răng mà phải tốn công làm riêng bàn chải nữa."

"Biến đi, ngươi mới đàn bà." Tống Vệ An cảm thấy thím Đường nói đúng lắm, Đường Thanh Thủy là thiếu đánh.

"Cái bàn chải này bị ta dùng rồi, ta mang về luôn nhé!" Tuy Đường Thanh Thủy ngoài miệng ngại phiền nhưng vẫn thấy làm lạ, nhét bàn chải vào túi vỗ mông chuẩn bị chạy lấy người. Nhưng khi xoay người lại thấy một song nhi xa lạ đang chần chờ đứng trước cửa nhà Tống Vệ An.

"Ừm, Ôn Nhạc có nhà không?" Vương Dung thấy hán tử trước mặt không phải người hôm trước đi cùng Ôn Nhạc, còn tưởng là mình đi nhầm nhà.

Tống Vệ An ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu nhìn sang, phát hiện là bạn thân của Ôn Nhạc lập tức cười nói: "Có. Ôn Nhạc đang trong phòng, ngươi cứ vào đi."

"Được, cảm ơn." Vương Dung nghe thấy tiếng của Tống Vệ An mới chú ý tới người đang ngồi xổm bên cạnh, nở nụ cười với hắn rồi bỏ chạy vào trong phòng tìm người.

Vương Dung mới vào nhà, Tống Vệ An đã nghe thấy tiếng hô đầy ngạc nhiên của Ôn Nhạc, trong nháy mắt hai song nhi đã chụm đầu ríu rít trò chuyện. Tống Vệ An nghe một lúc thấy buồn cười cúi đầu tiếp tục xử lý bàn chải đánh răng, lại phát hiện bên cạnh còn có người đang đứng, "Không phải ngươi bảo đi về sao, còn đứng đây làm gì?"

Đường Thanh Thủy mặt dày mày dạn tiếp tục ngồi xổm xuống bên cạnh Tống Vệ An, "Ta thấy ta ngồi với ngươi thêm chút nữa cũng được."

"Ta cần ngươi ngồi cùng làm gì. Về đi, về đi." Làm sao Tống Vệ An không biết trong đầu thằng nhóc này đang tính toán cái gì, cố ý không kiên nhẫn đuổi người.

"Ta lại xem ngươi làm thêm cái nữa." Đường Thanh Thủy hoàn toàn mặc kệ lời Tống Vệ An nói, tự chen tới sát bên người hắn, sau một lát mới giả vờ như vô tình hỏi, "Song nhi này là ai vậy?"

"Là ai thì liên quan gì tới ngươi?" Tống Vệ An ngẩng đầu nhìn Đường Thanh Thủy, chắc không phải mới nhìn một cái đã vừa ý người ta rồi chứ, chẳng lẽ thằng nhóc này còn có tiềm chất này nữa?

"Ta chỉ hỏi chơi thôi mà!" Đường Thanh Thủy cũng không biết sao lại như thế, chỉ là vừa rồi đột nhiên bị nụ cười của song nhi đó trêu chọc, lúc này chỉ thấy trong lòng ngứa ngáy không thôi.

"Đương gia, ta muốn dẫn Vương Dung, ra ngoài đi dạo."

Tiếng của Ôn Nhạc vang lên từ sau lưng hai người, Đường Thanh Thủy sợ tới mức lập tức ngậm miệng lại. Tống Vệ An quay đầu nhìn Ôn Nhạc còn cõng theo cái sọt hắn làm riêng cho y, là biết người này muốn ra sau núi, mới lo lắng dặn dò một câu, "Ngươi coi chừng chân một chút, đừng đi những nơi khó đi."

"Được." Ôn Nhạc nghe Tống Vệ An đồng ý, vui vẻ kéo Vương Dung chạy đi.

"Đương gia của ngươi tốt với ngươi quá." Hai người đã đi rất xa, Vương Dung mới mang theo hâm mộ nói.

Ôn Nhạc nghe thấy bạn thân khen Tống Vệ An, trong lòng cũng rất vui vẻ, "Đương gia, thật sự rất tốt. Vương Dung cũng có thể, tìm được một người tốt."

"Không nói chuyện này. Bây giờ chúng ta đi đâu đây?" Vương Dung khó được tới đây tìm Ôn Nhac, đương nhiên muốn chơi cho đã đời mới về.

"Sau núi, có rất nhiều, nấm và rau dại." Ôn Nhạc không dám đi quá xa, đỉnh núi phía sau cũng không cao, mà đường cũng dễ đi.

Đợi hai song nhi đã đi xa, Đường Thanh Thủy mới quay đầu lại, đột nhiên đối diện với ánh mắt trêu chọc của Tống Vệ An thế là gương mặt hơi nóng lên lộ ra nụ cười ngây ngô, "Hì hì!"

"Ngươi thích thật đó à?" Tống Vệ An thấy dáng vẻ ngốc nghếch của hắn không khỏi hỏi. Dù gì trong thế giới này không phải ai cũng sẽ cưới song nhi, thím Đường cũng chưa chắc sẽ đồng ý. Mà Tống Vệ An không muốn sau này Đường Thanh Thủy sẽ hối hận, đến lúc đó hai người bọn họ cũng không thể làm huynh đệ được nữa.

"Ta... Còn phải suy nghĩ thêm." Đường Thanh Thủy nghe Tống Vệ An nói như vậy cũng biết hắn có ý gì, đột nhiên hơi ủ rũ bởi vì lấy vợ không phải chuyện nhỏ.

"Song nhi này là bạn thân của Ôn Nhạc, lần trước nghe ý Ôn Nhạc còn chưa có đối tượng, chuyện khác thì đợi ngươi suy nghĩ rõ ràng rồi nói tiếp." Tống Vệ An cảm thấy chuyện tình cảm là khó nói nhất, không chừng qua ngày mai Đường Thanh Thủy đã quên mất người này rồi, mà nếu thật lòng cũng không nóng vội lúc này.

Lúc Ôn Nhạc về thấy trong nhà chỉ còn một mình Tống Vệ An, "Thanh Thủy về rồi à?"

"Ừ, về rồi, bạn của ngươi đâu?" Tống Vệ An cũng không thấy song nhi đó về cùng Ôn Nhạc.

"Ngươi nói Vương Dung à? Ta vừa tiễn hắn tới cửa thôn rồi." Ôn Nhạc chơi với người ta cả buổi chiều, tâm trạng rất vui vẻ, "Đương gia xem này, ta hái được, rất nhiều nấm, còn có nấm mèo nữa."

"Ừ, vừa lúc tối nay lấy nấu canh!" Tống Vệ An lại nhớ tới chuyện của Đường Thanh Thủy, như vô tình hỏi một câu, "Đúng rồi, Vương Dung có đính ước chưa?"

"Hả?" Ôn Nhạc suy nghĩ một lúc lâu mới phản ứng lại, "Còn chưa, làm sao vậy?"

"Không có gì, ta chỉ hỏi thử thôi." Tống Vệ An cho rằng bây giờ chưa cần nói trước, để tránh cho Ôn Nhạc vui mừng vô ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!